Thursday, February 4, 2010

Ôm một người xa lạ

Chiều nay, trong nhà vệ sinh nơi tôi đưa mẹ tôi đến khám sức khỏe, tôi vô tình chứng kiến một hình ảnh nhói lòng.

Đó là 1 người phụ nữ da đen luống tuổi. Khi tôi bước vào, bà đang gục đầu vô tường, khóc tức tưởi. Bà vừa khóc vừa nói liên hồi, nhưng tôi chẳng nghe được 1 chữ nào. Tiếng khóc cứ nấc lên từng cơn của bà khiến từng chữ bà nói ra bị nghiền nát đi đâu mất.

Nhìn bà đứng gục đó một hồi lâu, nước mắt, nước mũi cứ mặc nhiên chảy dài, tôi dè dặt bước tới hỏi "M'am, are you OK? Is there anything I can help you with?" Vẫn chỉ là tiếng khóc. Tôi rút giấy, đưa cho bà, và lại hỏi "M'am, what's wrong with you?" Lúc đó bà mới nhấc đầu khỏi bức tường trước mặt, quay qua cầm tờ giấy tôi vừa đưa, tay lau nước mắt nước mũi, miệng liên hồi nói "Thank you, thank you, thank you, thank you ..." Đợi bà lau nước mắt xong, tôi lại hỏi "What's the matter with you?" "I've got some paperwork, and what's on that paper is horrible. I was down down down there ... (vừa nói, bà vừa đưa tay chỉ xuống đất) ... until you came and brought me back to this world. Thank you." Rồi bà ôm chầm lấy tôi.

Thật sự, tôi cũng không hiểu chính xác là bà bị cái gì. Nhưng tôi đoán có lẽ bà vừa nhận được kết quả xét nghiệm hay đại loại là 1 loại kết luận nào đó về 1 căn bệnh hiểm nghèo nào đó mà bà mắc phải. Bà không có ý định nói rõ, tôi cũng không dám hỏi ...

Điều duy nhất tôi làm lúc đó là cũng đưa cả 2 tay mình ra ôm lấy bà, bàn tay tôi vỗ nhẹ trên lưng bà, trong khi bà dựa hẳn lên vai tôi, lại khóc ...

Không biết đã bao nhiêu phút trôi qua như thế ...

Chỉ biết rằng, khoảnh khắc bà tựa đầu lên vai tôi, và tôi đưa tay ôm bà, tôi có cảm giác như nước mắt của bà tan chảy đâu đó trong chính trái tim mình...

Tôi chẳng biết nói gì ngoài câu "You'll be OK..." Cứ vừa nói vừa vỗ nhẹ trên lưng bà ... cho đến khi bà chủ động buông tôi ra ... "I know, God sends you to save me, to bring me back to the world. Thank you, thank you, thank you, thank you ..."

Tôi hiểu, chính sự có mặt của mình đã mang bà trở về với thực tại. Có lẽ, khi đứng khóc, bà đã rất tuyệt vọng, đã sụp đổ, đã mất hết sinh lực cần thiết để đối diện với thực tế ... Có lẽ, lúc đó, bà cũng ước gì có ai đó đưa tay ra ôm lấy bà, đưa vai ra cho bà dựa ... cho bà gượng vào đó mà đứng lên, mà bước tiếp quãng đường chông gai phía trước ... Tôi chợt nhớ mình cũng đã từng có lúc sụp đổ, có lúc tuyệt vọng như thế, có lúc mong được ôm lấy ai đó như thế ... Nhưng so ra ... nếu đúng là bà bị bệnh hiểm nghèo như ung thư chẳng hạn, thì chắc bà mới đáng tuyệt vọng hơn tôi ...

Vậy đó, nhìn lên thì sẽ thấy quá nhiều người sung sướng hơn mình ... nhưng chỉ cần nhìn xuống một chút, hoặc thậm chí nhìn quanh, có lẽ sẽ thấy nhiều người còn cùng cực khổ đau, còn tơi bời, thê thảm hơn mình biết mấy ...

Vậy thì, có đáng gì đâu mà tôi cứ chán chường vì thất nghiệp? Có đáng gì đâu mà tôi cứ ê chề, ta thán vì những đều không như ý, những rủi ro dồn dập trong cuộc sống? Chí ít thì tôi vẫn còn sức khỏe, còn mẹ, còn gia đình ở VN, còn 2 con gái ... Chí ít thì tôi vẫn còn đang sống đây ... Sao không sống ung dung tự tại đi cho đời thôi tăm tối? Than van, phiền trách mà làm gì, có phải không tôi? ...

Mà, kỳ lạ lắm, khoảnh khắc tôi ôm người phụ nữ da đen kia trong vòng tay siết chặt, và cảm nhận được sự nhẹ nhõm đến dần trong giọng nói của bà, dường như những vết thương, vết sẹo trong chính lòng tôi cũng được chữa lành ...

Vậy đó, chiều nay, tôi đã ôm một người xa lạ .......

55 comments:

  1. Khong biet noi gi hon la cam on chi ve Cau chuyen rat y nghia nay

    ReplyDelete
  2. Chị giỏi, chị kiên trì, chị mạnh mẽ... hơn rất nhiều người, nên em tin rồi chị sẽ có mọi điều tốt đẹp. Có lẽ ông trời muốn thử thách chị thêm chút xíu nữa.
    (mà, đọc những liệt kê của chị, muốn ôm chị một cái)

    ReplyDelete
  3. Đem yêu thương đến sẽ nhận yêu thương . Mọi điều sẽ tốt lành hơn với Chị nhé !

    ReplyDelete
  4. Đọc những dòng chị viết em cũng chảy nước mắt vì em đã từng khóc rất nhiều khi mẹ em mất,khi em chán nản và thất vọng nhất thì ko ai đưa tay ra ôm em như vậy.
    Tự nhiên ngồi nhớ nhà,nên đọc lại khóc nhỉ ! Ba em cũng hay nói, cuộc đời này nhìn lên để phấn đấu,nhìn xuống để thấy mình còn may mắn hơn bao nhiêu ngươi.
    Hy vọng người đàn bà này sẽ gặp may mắn trong cuộc sống.

    ReplyDelete
  5. một cái ôm thật đầy ý nghĩa.....

    ReplyDelete
  6. Em cũng từng “ than thân trách phận” sau cuộc hôn nhân đổ vỡ thêm phần gặp xui vì thất nghiệp. Nay đọc được entry này em thấy như chị nói mình đã may mắn hơn rất nhiều người rồi. Một cái ôm đầy y nghĩa, Ôm 1 người xa lạ mà lòng mình thấy ấm áp tinh người phải ko chị ?

    ReplyDelete
  7. chị thật là nhạy cảm. Câu chuyện của chị cảm động và ý nghĩa lắm.

    ReplyDelete
  8. Trong khoanh khac tuyet vong, ba ay da gap ban va duoc ban chia se bang cai om that y nghia . . .qui lam do ban oi. That long chuc ban va ba ay luon binh an trong cuoc song.

    ReplyDelete
  9. Nhiều khi chỉ cần cái ôm có thể hòa giải và thay đổi được cả vấn đề. Những khó khăn trong cuộc sống hàng ngày phải đối diện thật ra có xá gì đâu, ai cũng phải đi qua, đối diện... nghĩ vậy cho nó bớt nặng hen.

    ReplyDelete
  10. m.a co them dong luc va nghi luc roi day, chuc nam moi nhieu may man va thuan loi den voi ban va gia dinh nhe.
    ai chu Me 2Nghi chac chan se thanh cong trog moi du ddinh.

    ReplyDelete
  11. entry na`y hay qua', ko che^ cho na`o duoc het:) co' dieu nguoi mi`nh hi`nh nhu i't boc lo cam xuc ra ngoai nhieu fai ko? khi mi`nh buon co' khi mi`nh ti`m xo xinh na`o khoc chu ko kho'c cho dong nguoi duoc:(

    ReplyDelete
  12. Chị đã miên man suy nghĩ về người phụ nữ này suốt từ lúc đó cho tới bây giờ em à ...

    ReplyDelete
  13. Trời, em mời chị lên cafe tầng 33 lận hay sao mà cao quá vậy cưng? :DD
    Đợi chị bay dìa VN chuyến nữa đi. Cho em ôm 2 cái luôn! hị hị

    ReplyDelete
  14. Cau chuyen that cam dong ma qua loi van dien ta cua chi lai con thay cam dong gap boi lan!

    ReplyDelete
  15. Nhiều khi vì mình hay trốn đi đâu đó mới bộc lộ cảm giác chán nản, thất vọng nên ít ai thấy được mà đưa tay ra cho mình đó em ...
    Ừ, chị cũng cầu mong bà ấy được bình an em à!

    ReplyDelete
  16. Caảm giác lúc đó lạ lắm em à ... Hình như trước giờ chị chưa bao gioờ ôm 1 người thân thiết nào theo cái cách chị đã ôm hồi chiều thì phải!

    ReplyDelete
  17. Tui cũng xúc động suốt từ chiều tới giờ, học bài không được luôn nè!!!

    ReplyDelete
  18. Ừa, hình như là chị hơi nhạy cảm quá, em ha!

    ReplyDelete
  19. Cái ôm hồi chiều, có lẽ nhờ đúng lúc mà trở nên đầy ý nghĩa, phải không bạn? Cám ơn bạn đã ghé nhà

    ReplyDelete
  20. Em đâu có dè 1 cái ôm lại ... lợi hại vậy đâu chị! hehehe

    ReplyDelete
  21. Ừa, đúng là thêm động lực thiệt đó bác ưi! Cám ơn bác hen! lên đường chưa?

    ReplyDelete
  22. Bà này cũng đã chui vô trong restroom đứng khóc rồi chứ không phải đứng ngoài lobby đâu chị. Tại tình cờ em lại bước vô ngay lúc đó. Lúc em vô thì cũng thấy có mấy người bước ra, nhưng hình như không ai để ý tới bà ta.

    ReplyDelete
  23. Chắc tại bản thân chị xúc động mạnh nên trong lòng có gì cũng diễn tả hết trong từng lời kể thôi em.

    ReplyDelete
  24. Entry này cảm động quá. Tui nhớ câu đọc bên nhà bà chauvehieppho: I complained I had no shoes, until I met a man with no feet! Chúc bà có thêm nghị lực nhé! *hugs*

    ReplyDelete
  25. Sáng nay em mới khóc 1 trận và ngay lúc đó em cũng thèm được 1 ai đó ôm em như chị đã ôm người phụ nữ đó. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chị tại nhiều thứ dồn lên vai em quá và em cảm thấy mệt mỏi quá thôi.
    Giờ đọc cái entry của chị em lại khóc tiếp, khóc vì xúc động, em cám ơn chị về cái entry này.

    ReplyDelete
  26. Câu chuyện của chị rất cảm động và ý nghĩa! thank you for sharing!

    ReplyDelete
  27. Thank you for hugging her and for blogging, too
    Da noi la ko co cai duoc dau ma, hihi :P

    ReplyDelete
  28. Chị ơi, tặng chị bài hát dành cho entry này

    ReplyDelete
  29. Mot cai hug a^'m lo`ng. Em cung muon hug chi 1 cai de share bot nhung noi nhoc nhan voi chi. Big hugs

    ReplyDelete
  30. Đọc bài này của chị, tự thấy mình cần phải mạnh mẽ lên, chứ thời gian qua em cũng cứ ủy mị buồn khóc hoài...
    1 câu chuyện có thể giúp ít được nhiều ng,,thank you chị

    ReplyDelete
  31. Đọc xong thấy cảm động quá chị ah,có những điều ko cần nói mà chỉ cần hành động nhỏ cũng thấy ấm lòng,nhưng cũng buồn nếu bà kia nghe tin ko lành...Chúc chị và 2 em luôn luôn mạnh khỏe và vui vẻ,ráng lên chị,còn vài ngày nữa là qua hết...

    ReplyDelete
  32. cảm động lắm....mỗi khi em biết được, nghe được hay đọc được ở đâu đó về những hoàn cảnh, những số phận đang đối diện với sinh tử thế này, em thấy đau lòng lắm, mà mình thì ko thể giúp họ thay đổi được gì, ngoài an ủi hoặc cầu nguyện cho họ. Hồi trước em lên webtretho, đọc được bài về 1 em bé gái chỉ mới 2 tuổi thì phải, bị não úng thủy, mà em bé đó mồ côi, bị bỏ rơi, nên ở trong trại mồ côi, cần tiền đi mổ chữa bệnh, em thấy người ta cũng giúp nhiều, rồi sau đó em theo dõi tin tức hàng ngày về em bé đó, và biết được em bé đã được mổ, nhưng lại ko sống được..:((...Tự nhiên đọc xong cái tin báo em bé đó đã ko qua khỏi, mà nước mắt mình nó cứ chảy ra thành dòng, buồn ko thể tả mặc dù mình ko có máu mủ gì với em bé đó.....

    ReplyDelete
  33. bài viết ý nghĩ lắm MAnh ơi, coi như đây có thể là điềm lành cho sự khởi đầu mới??? mong em luôn bình an dzậy nha!!!

    ReplyDelete
  34. Chao ban!!!Co le voi Ban Toi cung la mot Nguoi xa la...Nhung sau khi vo tinh doc duoc entry cua ban.Toi co cam giac nhu Minh cung han hanh duoc Ban om,mot cai om nhe nhang don gian va that tu nhien.Cam on ban da cho doi mot cai om that tinh nguoi ma co le cuoc song da lam nhieu Nguoi quen mat.Cam on Ban da cho Cuoc song them mau sac va co lai mau sac...Chuc Ban cung se duoc nhan lai that nhieu mau sac va Hanh phuc trong cuoc song cua Ban...

    ReplyDelete
  35. Đọc, không biết nói gì cả, chỉ biết thấy có mình trong em, trong cả bài hát của entry này.

    ReplyDelete
  36. Cam on bai viet cua MA nha, nhieu khi hut hang buon wa.. doc duoc bai hay dung tam trang ..duong nhu khuyen minh dung len di ban oi..co^' buoc tiep con duong minh chon.

    ReplyDelete
  37. Ừ, nhiều khi cứ phải gặp những cảnh như vầy thì mới thấy mình còn quá sướng, bà hen! Thanks bà.

    ReplyDelete
  38. Ừ, hồi xưa đi làm theo kiểu "bao sô" như em bây giờ, chị cũng thỉnh thoảng bị tình trạng như vầy. Lúc đó, thấy mọi thứ đều đã quá sức chịu đựng của mình, em hen! May là rồi thì cảm giác đó cũng qua mau thôi. Chứ không, chắc chết ha em! :)

    ReplyDelete
  39. Thỉnh thoảng, gặp những con người như thế, những cảnh đời như thế, tự nhiên chị lại hay thấy nghèn nghẹn đâu đó trong lồng ngực. Chắc em cũng vậy hen! :)

    ReplyDelete
  40. Giờ chị mới biết là chị ghiền blog mát rồi em ơi! hichic

    ReplyDelete
  41. Cám ơn em gái! Vậy mà chị không nhận ra là bài này rất phù hợp với entry này. Giờ vừa đọc vừa nghe nhạc ... thấm gì đâu!

    ReplyDelete
  42. Ờ, lâu lâu chị cũng cần những câu chuyện kiểu này để bớt ... bán than đó em! :)

    ReplyDelete
  43. Còn 5 ngày nữa thôi hen em! Chị em mình cùng cố nè!

    ReplyDelete
  44. Tính em như vậy, hèn chi mà khi Thảo Nghi bị bệnh, em là người ngoài FL mà lại theo dõi tình hình bé và hỏi thăm chị thường xuyên nhất ... Em có biết là em cũng làm chị cảm động nhiều lắm không? :)

    ReplyDelete
  45. Em cũng mong có nhiêu đó thôi á! hehe

    ReplyDelete
  46. Cám ơn bạn đã ghé nhà chơi! Và cám ơn lời chúc của bạn nữa. Chúc bạn và gia đình một mùa xuân an lành, hạnh phúc, bạn nhe!

    ReplyDelete
  47. Bài này cô bé kia tặng cho em chứ em cũng không biết ghép nhạc vô vầy nữa chị ui! hichic

    ReplyDelete
  48. Ừ, vậy hai đứa mình cứ động viên nhau, hen P! Hug cái nè!

    ReplyDelete
  49. Cám ơn em gái! Vậy mà chị không nhận ra là bài này rất phù hợp với entry này. Giờ vừa đọc vừa nghe nhạc ... thấm gì đâu!

    ReplyDelete
  50. Rất tâm đắc, mình cũng sắp sang Mỹ, những câu chuyện bạn kể rất bổ ích. see you!

    ReplyDelete
  51. Cau chuyen nay rat hay va cam dong chi a.

    ReplyDelete