Tuesday, August 17, 2010

Nhớ ... Hà Nội!!!

Nói mình "yêu Hà Nội" thì không đúng, nhưng quả tình có những lúc nhớ ơi là nhớ!

Nhớ cái lần đầu tiên ra HN. Từ sáng đến trưa, trời vẫn mát mẻ bình thường, bỗng đến chiều thì bà con bảo nhau "Có gió mùa Đông Bắc đấy". Thế là tối đó lạnh cắt da ... Kỳ đó ra HN, lần đầu tiên mình "bị" xơi 1 tô phở với nguyên 1 muỗng canh "mì chính" (bột ngọt) đổ thẳng vô tô ngay trước mặt mình! Kỳ đó ra HN, lần đầu tiên mình biết món "chả cá Lã Vọng" là món cá chiên, chứ chẳng có gì là "chả" cả! Lần đầu tiên mình biết, khách sạn HN mà nhật "giặt là" quần áo cho khách thì có khi nhăn như tấm da mèo ... Lần đầu tiên, mình biết người HN mồm 5 miệng 10 ... Gom cả lố cái "đầu tiên" đó lại, mình tuyên bố xanh dờn với Sếp "Thôi, lần sau em không đi HN nữa đâu!"

Nhưng công việc yêu cầu, những năm sau đó, năm nào mình cũng phải bay ra bay vô SG-HN ít nhất 3 lần ... Có những chuyến bay ra chiều hôm trước thì trưa hôm sau đã vội vã bay về. Có những chuyến vừa bay về thứ 5 tuần trước thì sáng thứ 2 tuần sau đã lại có lệnh bay trở ra ... Riết rồi quen, quen từ vài bác tài taxi đến chị lễ tân khách sạn. Riết rồi, chị lễ tân cũng không còn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng lại có 1 "bác trai" tháp tùng theo mình vô nhận phòng rồi đi tuốt lên phòng, kiểm tra từng cái công tắc đèn, từng cái vòi nước trong phòng .... Riết rồi, chị lễ tân mà thấy tên mình đặt phòng thì cũng biết trước thế nào mình cũng sẽ thuê xe gắn máy chạy loanh quanh.

Đi công tác HN, nghĩa là sẽ phải làm việc với một số đáng kể "người HN".  Coi chừng sốc toàn tập à nghen! Họ lo đóng sàn sân khấu, mà cái tấm nylon trải sàn dơ ơi là dơ. Mình nhờ họ lau tấm trải trước rồi hẵng đóng thì họ phán "Dek phải việc ông, ông không làm."

Ra HN, tức là sẽ phải giao tiếp với người HN. Coi chừng sốc tiếp! Nhớ cái bữa ML, KC với mình đi ăn phở gà. Ông ML "bày đặt" yêu cầu thịt gà làm theo kiểu trong SG, thế là bà chủ đốp lại ngay "Ăn uống gì kỳ thế? Không bán."  

Uhm, sốc thì nhiều cái sốc, nhưng mình cũng có những kỷ niệm đáng nhớ vô cùng với HN. Nhớ cái lần mình bay ra chiều thứ 5 rồi làm việc tới thứ 6 cho xong. Sau đó thì chờ 2 "thằng bạn" chí cốt trong SG bay ra để đi chơi cuối tuần. Chiều thứ 6, 2 thằng nó ra tới là lôi mình khỏi cái khách sạn bèo nhèo và chở thẳng tới khu nhà cao cấp ở Thụy Khuê. Ông ML mượn được nhà người quen đang đi chơi xa nên kéo cả bọn tới đó ngủ 1 đêm trước khi đi Hạ Long. Buổi chiều , 3 đứa kéo nhau ra Hồ Tây hóng gió, và mua vé cho 1 vòng bay trên Hồ Tây bằng khinh khí cầu. Đêm đó, mình mình ngủ trong 1 căn nhà lạ với 2 "thằng đàn ông", mà chẳng thấy gì gọi là lo sợ hay ngại ngùng. Rồi 3 đứa lại rồng rắn đi Hạ Long. Một chuyến đi chơi vui và ấm áp chẳng thể nào quên nỗi.

Nhớ quán ốc xa tít trong Hồ Tây, nhớ quán bún ngan trên đường HBT, nhớ bánh tôm Hồ tây, nhớ quán trà cổ dễ thương mà nhóc Tấn đã nhứt định dẫn mình đến cho bằng được ... Nhớ bữa ăn bún tôm chua (của Huế) mà thằng nhóc Hưng liến thoắng tiếng Nghệ An mình nghe hoài không kịp...

Nhớ những buổi đêm chạy xe ra đường Cổ Ngư ngắm cảnh mà tối thui vì đèn đường tắt sớm.

Nhớ những bữa ăn trưa với văn phòng HN mà cả bọn rồng rắn kéo nhau đi ăn "bún chả" ở những căn quá nhỏ xíu, ngồi trên những cái ghế xúp cũng nhỏ xíu ... Quán hẹp, khách đông, ồn ào loạn xạ cả lên, mà phục vụ quán thì còn nguyên thái độ thời tem phiếu!

Nhớ kỳ tổ chức "Sức sống HN" mừng 990 năm Thăng Long ... Áp lực kinh hồn từ mọi phía, mà trời lại còn mưa như trút nước ... Nhớ hình ảnh anh Châu với Trực đứng vắt nước mưa dưới 2 trái khí cầu nhỏ. Nhớ hình ảnh các bạn trong văn phòng HN lúp xúp chạy phát áo mưa cho gần 8000 khán giả trên sân Hàng Đẫy. Nhớ tiếng trống hội Thăng Long hào hùng khai mạc đêm diễn... Nhớ hình ảnh khán đài đông nghẹt giữa trời mưa... Nhớ hình ảnh Hồng Nhung cầm dù hát giữa sân khấu, người mẫu ướt lướt thướt trong mưa lạnh mà vẫn phải diễn ... Nhớ tiếng vỗ tay không dứt khi chương trình kết thúc. Tổng Giám Đốc bắt tay chúc mừng, mà sếp thì rưng rưng nước mắt. Mấy anh chị em nhìn nhau, nghèn nghẹn ...

Nhớ những chuyến bay từ HN trở về ... luôn là cảm giác vui mừng khi được "về nhà", và luôn là đam mê được nhìn từ trên máy bay xuống để thấy SG đêm lung linh bao nhiêu là đèn hoa rực rỡ ....

Cứ mỗi chuyến đi HN là lại thấy thương SG hơn ... Vẫn chẳng thật sự "yêu" được HN ... Nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ vô cùng ...

Những ngày này, sắp tới 1000 năm Thăng Long ... tự nhiên lại ước gì mình được về thăm HN 1 lần ... Bởi HN với mình có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên...

Friday, August 6, 2010

Quanh một chữ "nhưng"

Khác với những công thức, những nguyên lý trong toán học, vật lý học hay hóa học, cuộc sống con người thường không đi theo một nguyên tắc bất biến nào cả. Mỗi xã hội có thể có những chuẩn mực chung, những ước lệ căn bản để các thành viên trong xã hội theo đó mà thực hiện. Tuy nhiên, mọi chuyện không phải lúc nào cũng diễn ra đúng theo chuẩn mực, và mọi người không phải lúc nào cũng ứng xử y chang theo ước lệ. Bởi chuyện đời thường hay đi kèm với một chữ "nhưng"!

Chương trình đại nhạc hội đã được chuẩn bị sẵn sàng cho đêm cuối tuần, nhưng bão tới bất ngờ, chính quyền chỉ thị toàn dân di tản. Thế là đại nhạc hội phải hoãn lại, chưa biết tới bao giờ.

Chuyến đi nghỉ hè của cả gia đình đã được chuẩn bị xong, nhưng 1 đứa con trở bệnh hiểm nghèo vào phút chót. Vậy là chuyến đi bị hủy bỏ.

Thiệp cưới đã phát, tiệc cưới đã cận kề, nhưng chú rể tử nạn bất ngờ, nên cô dâu phải để tang chồng trước khi đeo nhẫn cưới.

Những chữ "nhưng" này, không ai kiểm soát nổi! Thế nên đời mới luôn đầy những bất ngờ không thể tiên liệu!

Bởi vậy, mỗi khi phải nhận xét hay nêu ý kiến cá nhân trước 1 vấn đề gì đó, chính mình cũng hay kèm chữ "nhưng" trong phát biểu của mình. Lý thuyết thì như vầy, nhưng thực tế có thể khác, nên dĩ nhiên cũng không thể cứ theo lý thuyết mà kết luận! Nghe những phát biểu toàn chữ "nhưng" như vậy, có người nói mình "ba phải", người khác nói mình "quá thận trọng", hay có người lại cho rằng mình "quá bi quan" . Ai nói gì nói, mình vẫn luôn giữ lấy chữ "nhưng" này .

Sao lại là "quá bi quan" vì nhắc tới chữ "nhưng"? Đời vẫn đầy ra đó những bất ngờ ngoài tầm tay kia mà!

Người lái xe cẩn thận nhất vẫn có thể bị xe phía sau lủi tới lúc đang dừng đèn đỏ...

Bà mẹ chu đáo nhất vẫn có thể bó tay ngồi nhìn con mình nằm lịm trên giường bịnh vì một chứng bệnh bẩm sinh...

Người đàn ông thành đạt nhất, làm đến hiệu trưởng một trường tư nổi tiếng, có vợ đẹp con khôn, vẫn có thể hóa tâm thần khi trường sập, vợ con chết hết trong trận động đất kinh hoàng xảy ra tại thành phố nhà lúc bản thân mình đi công cán ở thành phố khác...

Đời là thế! Chuyện gì cũng có thể xảy ra ... Vậy thì tại sao không chuẩn bị sẵn cho mình tâm thế sẵn sàng ứng phó khi gặp bất trắc? Tại sao không kèm theo 1 chữ "nhưng" khi hoạch định cho mình hướng đi sắp tới?

Bi quan là khi cứ "nhưng" rồi chần chừ, rồi đổi hướng, hoặc chán nản, buông xuôi. Bi quan là khi cứ "nhưng" rồi rầu rĩ thở than, oán đời, hận người. Bi quan là khi cứ "nhưng" rồi vò đầu bứt tai cho rằng mình vô dụng bẩm sinh hay rủi ro mãn tính ... Chứ cứ "nhưng" rồi vạch ra sẵn phương án dự phòng cho trường hợp bất trắc thì khi hữu sự, chẳng phải đỡ bối rối biết bao không?

Thật ra chữ "nhưng" ấy cũng chẳng phải chỉ cần thiết cho chuyện suy tính về tương lai, mà cho cả khi giải quyết những vấn đề của hiện tại. Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng vậy, một khi đã xảy ra thì ắt phải có nguyên nhân riêng của nó. Nếu mình không xét đến từng hoàn cảnh riêng biệt ảnh hưởng đến vấn đề đã xảy ra, có thể mình đã quá chú trọng đến lý mà quên mất cái tình. Hoặc cũng có thể mình chỉ biết bo bo nghĩ cho riêng mình, cho những người mình quý mến mà đã bỏ qua một vài nguyên tắc ứng xử nào đó trong xã hội ...! Nghĩ đi rồi thì cũng nên nghĩ lại, coi chuyện như vậy mà mình giải quyết như vầy thì đã thấu cả tình và đạt cả lý hay chưa. Bỏ quên chữ "nhưng" này, có khi mình thành 1 cái máy ... chấm công vô tri vô giác, hoặc ngược lại, chỉ là 1 kẻ chuyên bo bo ôm lấy quyền lợi chính mình hoặc người thân của mình mà bất chấp nguyên tắc hay luật lệ.

Đằng sau chữ "nhưng" thường là những bất trắc khó lường của cuộc sống, hay những ẩn tình khó diễn tả của người trong cuộc. Vậy thì tại sao cho rằng câu trả lời với những chữ "nhưng" là bi quan hay quá thận trọng?

Với mình , kèm thêm chữ "nhưng" chẳng có gì là bi quan cả, và cũng không phải là quá thận trọng. Đó chỉ là sự thận trọng tối thiểu cần có để trong hiện tại đừng hành xử quá máy móc hoặc quá cảm tính, và trong tương lai thì không phải hụt chân khi chuyện đời không diễn ra như mình mong muốn mà thôi.

Chữ "nhưng", chẳng phải chuyện đời vẫn thường hay đi kèm với một chữ "nhưng" đó sao? ...