Chiều nay, trong nhà vệ sinh nơi tôi đưa mẹ tôi đến khám sức khỏe, tôi vô tình chứng kiến một hình ảnh nhói lòng.
Đó là 1 người phụ nữ da đen luống tuổi. Khi tôi bước vào, bà đang gục đầu vô tường, khóc tức tưởi. Bà vừa khóc vừa nói liên hồi, nhưng tôi chẳng nghe được 1 chữ nào. Tiếng khóc cứ nấc lên từng cơn của bà khiến từng chữ bà nói ra bị nghiền nát đi đâu mất.
Nhìn bà đứng gục đó một hồi lâu, nước mắt, nước mũi cứ mặc nhiên chảy dài, tôi dè dặt bước tới hỏi "M'am, are you OK? Is there anything I can help you with?" Vẫn chỉ là tiếng khóc. Tôi rút giấy, đưa cho bà, và lại hỏi "M'am, what's wrong with you?" Lúc đó bà mới nhấc đầu khỏi bức tường trước mặt, quay qua cầm tờ giấy tôi vừa đưa, tay lau nước mắt nước mũi, miệng liên hồi nói "Thank you, thank you, thank you, thank you ..." Đợi bà lau nước mắt xong, tôi lại hỏi "What's the matter with you?" "I've got some paperwork, and what's on that paper is horrible. I was down down down there ... (vừa nói, bà vừa đưa tay chỉ xuống đất) ... until you came and brought me back to this world. Thank you." Rồi bà ôm chầm lấy tôi.
Thật sự, tôi cũng không hiểu chính xác là bà bị cái gì. Nhưng tôi đoán có lẽ bà vừa nhận được kết quả xét nghiệm hay đại loại là 1 loại kết luận nào đó về 1 căn bệnh hiểm nghèo nào đó mà bà mắc phải. Bà không có ý định nói rõ, tôi cũng không dám hỏi ...
Điều duy nhất tôi làm lúc đó là cũng đưa cả 2 tay mình ra ôm lấy bà, bàn tay tôi vỗ nhẹ trên lưng bà, trong khi bà dựa hẳn lên vai tôi, lại khóc ...
Không biết đã bao nhiêu phút trôi qua như thế ...
Chỉ biết rằng, khoảnh khắc bà tựa đầu lên vai tôi, và tôi đưa tay ôm bà, tôi có cảm giác như nước mắt của bà tan chảy đâu đó trong chính trái tim mình...
Tôi chẳng biết nói gì ngoài câu "You'll be OK..." Cứ vừa nói vừa vỗ nhẹ trên lưng bà ... cho đến khi bà chủ động buông tôi ra ... "I know, God sends you to save me, to bring me back to the world. Thank you, thank you, thank you, thank you ..."
Tôi hiểu, chính sự có mặt của mình đã mang bà trở về với thực tại. Có lẽ, khi đứng khóc, bà đã rất tuyệt vọng, đã sụp đổ, đã mất hết sinh lực cần thiết để đối diện với thực tế ... Có lẽ, lúc đó, bà cũng ước gì có ai đó đưa tay ra ôm lấy bà, đưa vai ra cho bà dựa ... cho bà gượng vào đó mà đứng lên, mà bước tiếp quãng đường chông gai phía trước ... Tôi chợt nhớ mình cũng đã từng có lúc sụp đổ, có lúc tuyệt vọng như thế, có lúc mong được ôm lấy ai đó như thế ... Nhưng so ra ... nếu đúng là bà bị bệnh hiểm nghèo như ung thư chẳng hạn, thì chắc bà mới đáng tuyệt vọng hơn tôi ...
Vậy đó, nhìn lên thì sẽ thấy quá nhiều người sung sướng hơn mình ... nhưng chỉ cần nhìn xuống một chút, hoặc thậm chí nhìn quanh, có lẽ sẽ thấy nhiều người còn cùng cực khổ đau, còn tơi bời, thê thảm hơn mình biết mấy ...
Vậy thì, có đáng gì đâu mà tôi cứ chán chường vì thất nghiệp? Có đáng gì đâu mà tôi cứ ê chề, ta thán vì những đều không như ý, những rủi ro dồn dập trong cuộc sống? Chí ít thì tôi vẫn còn sức khỏe, còn mẹ, còn gia đình ở VN, còn 2 con gái ... Chí ít thì tôi vẫn còn đang sống đây ... Sao không sống ung dung tự tại đi cho đời thôi tăm tối? Than van, phiền trách mà làm gì, có phải không tôi? ...
Mà, kỳ lạ lắm, khoảnh khắc tôi ôm người phụ nữ da đen kia trong vòng tay siết chặt, và cảm nhận được sự nhẹ nhõm đến dần trong giọng nói của bà, dường như những vết thương, vết sẹo trong chính lòng tôi cũng được chữa lành ...
Vậy đó, chiều nay, tôi đã ôm một người xa lạ .......