Mấy hôm nay bà S buồn hiu. Ba của bà bên
Trước khi có tôi thì cha mẹ tôi đã bị mất 1 đứa con gái. Chị tôi bệnh bẩm sinh nên chết lúc được 6 tháng tuổi. Vì vậy, đến khi sinh tôi ra, mà tôi thì cũng không được khỏe, lại đang lúc có khủng hoảng kinh tế, thì cha mẹ tôi chăm sóc tôi kỹ hơn bình thường. Ông bà dành cho tôi mọi thứ tốt đẹp nhất mà ông bà có thể có. Tôi là đứa trẻ lanh lợi, thông minh , nên ông bà càng có nhiều lý do để tự hào về tôi, chăm sóc, lo lắng cho tôi hơn nữa. Khi tôi được 5 tuổi thì mẹ tôi sinh em trai. Ngay từ khi còn đang mang thai em tôi, cha mẹ tôi đã luôn mong mỏi rằng đứa con thứ nhì cũng sẽ ngoan ngoãn, khôn lanh y như tôi vậy.
Khi em tôi ra đời thì tình hình kinh tế đã trở lại bình thường. Em tôi cũng khỏe mạnh hơn tôi lúc nhỏ. Thành ra, một cách vô tình, cha mẹ tôi cũng không phải dành sự quan tâm gì quá đặc biệt cho em. Còn tôi, ông bà đã quen bảo bọc tôi từng chút. Cộng thêm mong muốn hướng cho em tôi … “được như chị S” nên ông bà ra sức dạy em tôi theo kiểu “Con hãy noi gương chị S.” “tại sao con không được như chị S?” “Tại sao con không làm như chị S?” vv ..
Đổi lại, em tôi càng lớn càng bướng bỉnh, khó bảo, và luôn làm mọi chuyện trái ngược với tôi. Tôi học giỏi toán thì em rất dở môn toán.. Tôi học yếu môn Anh Văn thì em lại xuất sắc môn này. Khi tôi chuẩn bị qua Mỹ sống thì em chỉ mới 16 tuổi. Tôi căn dặn em ở lại cố gắng học hành để vô đại học. Ngay sau khi tôi rời khỏi
Gia đình tôi cũng chẳng biết tại sao em lại như thế. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là vì em ngỗ nghịch, bướng bỉnh thôi.
Em bỏ học, rồi sau đó đi lính. Ngay sau khi xuất ngũ, em cưới vợ. Vậy nên em chẳng có bằng cấp gì. Em về làm trong tiệm mộc của cha tôi. Được 1 thời gian, em đòi cha tôi để tiệm mộc cho em làm. Cha tôi đã giao toàn bộ tiệm cho em, còn mua cho em 1 căn nhà. Nhưng kể từ khi nhận tiệm mộc thì em không còn lui tới thăm nom gì cha mẹ tôi nữa. 
Cho mãi đến sau này thì em mới nói với 1 người họ hàng rằng “Chị S đã cướp cha mẹ của tôi.” … Thì ra, vì vậy mà em hận cả nhà! 
Mẹ tôi đổ bệnh cả 5 năm sau mới mất, em không quay về thăm bà lấy dù chỉ 1 lần. Giờ đến phiên cha tôi bệnh, em cũng tuyệt nhiên không bén mảng. Cho dù tôi có gọi diện, có nói gì đi nữa, thì em cũng chỉ có 1 câu trả lời rằng “em bận lắm, không có thời gian.” 
Chỉ tội cho cha tôi. Ở tuổi này, gần đất xa trời, mà ông vẫn chỉ đau đáu 1 câu hỏi “tại sao nó lại đối xử với cha mẹ như thế?. Chúng ta đã rất yêu thương nó mà. Ta đã cho nó tất cả những gì ta có mà” 
Tôi khuyên cha tôi “Giờ cũng muộn rồi, nhưng con nghĩ cha nên nói với em rằng cha ân hận vì đã so sánh em với con, đã luôn đòi hỏi em phải giống như con. Điều đó là sai. Con là con, em là em. Lẽ ra cha mẹ đừng bao giờ đòi hỏi em phải làm bất cứ việc gì chỉ vì “chị S đã làm được như thế. Cha hãy nói với em là cha đã biết cha sai rồi.”
Cha tôi có vẻ đã hiểu ra, và sẵn sàng nói lời xin lỗi với con trai. Nhưng em tôi thì không cho cha tôi cơ hội được nói nữa. Nó dứt khoát không ghé qua thăm ông cụ, dù chỉ 1 lần!
Suy ngẫm ….! Buồn! 