Friday, March 18, 2011

Từng qua nơi ấy ...

Đã 1 tuần qua, khắp nơi tràn ngập tin tức về trận động đất và sóng thần kinh hoàng bên xứ sở hoa anh đào. Những đoạn phim chưa có vị đạo diễn Hollywood nào từng dàn dựng ... Những hình ảnh chưa có nhà nhiếp ảnh nào từng chụp được. Theo sau sự khốc liệt của thiên nhiên ... khắp nơi chỉ còn hoang tàn, đổ nát ...

Đứng trước cơn cuồng nộ của thiên nhiên, con người và xã hội loài người dường như chẳng là gì cả ... Tất cả đều có thể sụp đổ tan tành, trôi phăng theo sóng biển trong tích tắc ...

Nào TV, nào báo chí, nào radio, nào internet ... bao nhiêu hình ảnh, bao nhiêu tin tức, bao nhiêu là lời ca ngợi ... Nhìn tới đâu, nghe tới đâu, đọc tới đâu là lại thấy mình rưng rưng tới đó ... Chợt nhớ chính mình cũng đã từng qua nơi đó ... từng gặp những con người của vùng đất đó ...

Còn nhớ lần mình đi Nhật, ở Tokyo, mình với chị Phương đã ngạc nhiên tới mức nào khi thấy giờ  khởi hành của bất cứ loại phương tiện công cộng nào cũng chi tiết tới từng giây, như chuyến A sẽ đi 7 giờ 25 phút 22 giây ...!!! hai chị em đã nói với nhau là chắc cha F tửng tửng ghi thêm "giây" vô chứ làm gì phải chính xác như vậy! Nhưng không, hai chị em đã lầm. Giờ khởi hành nào cũng chính xác tới từng giây! Và chỉ cần tới các nhà ga, nhìn người Nhật đứng chờ tàu, chờ xe là đủ hiểu tinh thần kỷ luật nghĩa là gì! Mỗi người tới nơi, cần chờ xe, chờ tàu của mình tới thì chỉ việc đứng ngay ngắn thành 1 hàng phía sau vạch chờ xe. Người  thì cắm cúi đọc sách, người gật gù theo tiếng nhạc trong headphone ... Chẳng thấy ai lộ ra vẻ gì là nôn nóng ... Bởi họ biết chắc chắn, lúc mấy giờ, mấy phút, mấy giây thì chuyến xe, chuyến tàu họ chờ sẽ tới! Mà, thậm chí khi tàu vừa tới, cũng chẳng ai nhúc nhích! Họ vẫn đứng yên đó, chờ cho người tên tàu xuống xong xuôi, mới nhanh chóng bước lên. Không chen lấn, mà cũng chẳng ổn ào. Đứng trong toa tàu, dù có đông đến chật cứng toa xe, thì bạn cũng sẽ không nghe ai nói gì với ai. Chỉ có im lăng và im lặng ...  Đó là lần mình với chị P học được bài học đầu tiên về văn hóa nơi công cộng! Giờ thấy báo chí nhắc tới chuyện họ xếp hàng chờ mua thực phẩm, chờ cứu trợ, tự nhiên nhớ hình ảnh đã gặp ngày xưa ở ga xe điện ngầm ... Phải, người Nhật là như thế! Họ đã được giáo dục như thế ... Giờ đương nhiên họ hành xử như thế, và chắc là cũng không thể nào khác hơn như thế ...

Photobucket

Ở xứ sở trật tự đó, đường phố sạch bóng cứ như mới qua 1 cơn mưa ...

Còn nhớ ngày ông C qua làm chuyên gia hỗ trợ xưởng may Lega 7 của mình. Ông vốn là hiệu trưởng 1 trường dạy AV tư thục ở Kobe. Năm 1995, đúng lúc ông đi công việc ở 1 thành phố khác thì Kobe xảy ra động đất. Ngôi trường nhỏ của ông tiêu tan. Vợ con ông cũng chết .... Ông bỏ xứ, xin vô công ty khách hàng của mình làm việc, rồi đăng ký qua VN làm đặc phái viên ... Ở xưởng may, ông tự bỏ tiền ra mua 1 cái đầu CD và 1 dàn loa thật tốt, rồi mua thật nhiều CD ca nhạc VN. Mỗi sáng, mỗi trưa, ông lại cầm 1 tấm bảng đi khắp xưởng, để cho chị em công nhân ghi tên đĩa nhạc nào họ muốn nghe ... Và ông lụi hụi vô bật từng bài, từng dĩa được yêu cầu. Mỗi lần tiếng nhạc vang lên là mắt ông bừng sáng ... Ông lại chạy tới nơi người công nhân đã yêu cầu bài đó để hỏi họ có thích không ...  Sau đó, dù đã quay trở về Nhật làm việc, ông vẫn hay liên lạc với mình, thỉnh thoảng lại gửi 1 lá thư. Về sau, mình đi Mỹ, ông cũng chuyển nhà luôn ... GIờ thì thật sự thất lạc ... Tự nhiên nhớ tới ông, không biết ông có tình cờ sống ở vùng động đất ... Không biết ông có bình yên không ...

Những ngày này, cứ đọc tin tức về nước Nhật, về những con người Nhật bản là mình lại nhớ tới ông, tới những ngày ngắn ngủi trên đất Nhật ...

Cầu mong ông vẫn bình yên. Cầu mong ơn trên che chở , độ trì cho người dân Nhật Bản đi qua tai ương lần này mà không phải chịu thêm quá nhiều tổn thất...

Cầu cho gia đình mình, người thân của mình và bè bạn khắp nơi luôn được bình an.

Cầu cho nhân loại thái bình!

Tuesday, March 15, 2011

Angels Explained By Children

My ex-coworker e-mailed this to me. And I just want to share ...



Everybody's got it all wrong. Angels don't wear halos anymore. I forget why, but scientists are working on it

-Olive, age 9


It's not easy to become an angel! First, you die. Then you go to Heaven, and then there's still the flight training to go through. And then you got to agree to wear those angel clothes.

-Matthew, age 9



Angels work for God and watch over kids when God has to go do something else.

-Mitchell, age 7

 

My guardian angel helps me with math, but he's not much good for science.

-Henry, age 8


Angels don't eat, but they drink milk from

Holy Cows!!! 
-Jack, age 6




Angels talk all the way while they're flying you up to heaven.

The main subject is where you went wrong before you got dead.

Daniel, age 9





When an angel gets mad, he takes a deep breath and counts to ten... And when he lets out his breath again, somewhere there's a tornado.

-Reagan, age 10




Angels have a lot to do and they keep very busy.
If you lose a tooth, an angel comes in through your window and leaves money under your pillow. Then when it gets cold, angels go south for the winter.

-Sara, age 6




Angels live in cloud houses made by God and his son,
who's a very good carpenter.

-Jared, age 8


 

 


 


 

All angels are girls because they gotta wear dresses and boys didn't go for it.

-Antonio, age 9


My angel is my grandma who died last year. She got a big head start on helping me while she was still down here on earth...

-Ashley ~ age 9


 


 


 

Some of the angels are in charge of helping heal sick animals and pets. And if they don't make the animals get better, they help the child get over it.

-Vicki, age 8



What I don't get about angels is why, when someone is in love, they shoot arrows at them.
 

-Sarah, age 7


 
May God bless you today and everyday as you face the storms that come your way.

Thank God for all of my angels.