Wednesday, November 30, 2011

ĐƯỢC (Copy từ Facebook)

Sống một Kiếp Bình An là Được; Tâm tốt việc tốt, có thể thay đổi số mệnh.
Tất cả phiền não, biết xả là Được.

Kiên trì nhưng Không cố chấp, biết bỏ xuống là Được.

Ai đúng ai sai, có Trời biết là được.
Tu phúc tu thân, kiếp sau càng tốt.
Thiên địa vạn vật, tùy duyên là tốt.
Có rất nhiều việc, cần nhìn xa trông rộng,
Mọi người đều tốt, ngày ngày đều tốt,
Anh tốt tôi tốt, thế giới sẽ tốt.

Người xấu người đẹp, có duyên là được.

Người già người trẻ, miễn khỏe là được.

Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được.

Ông xã về trễ, miễn về là được.

Bà xã tuy càu nhàu, nhưng chăm sóc là được.

Khi con còn nhỏ, dạy dỗ thật nghiêm, đến khi trưởng thành, là tiến sỹ hoặc bán rau,miễn là thành nhân hiểu đạo làm người, thế là được.

Nhà to nhà bé, có chỗ ở là được.

Hàng hiệu hay không, mặc được là được.

Xe 2 bánh 4 bánh, đi được là được.

Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.

Không phải có tiền, muốn gì cũng được.

Không phải học giỏi, địa vị cao là đủ, Có tri thức để hiểu thấu kiến thức.Có lòng nhân để chia sẻ, mới là được.

Tuesday, November 8, 2011

Lượm lặt ... "những bài văn bất hủ của học trò"

Buồn tình, đi sưu tầm mấy bài này về chọc cười làng xóm ...

Đề: Tả ông, bà em

  • Ông nội em năm nay đã gần 80 tuổi, tóc ông bạc phơ. Cứ đến chiều chiều là ông lại đạp xe đi đánh đề.
  • Nhà em có một ông nội, năm nay đã gần 80. Nước da của ông không còn mịn màng như hồi 20 mà sần sùi ngăm nâu như da con cóc.
  • Nhà em có một người tên là ông nội. Ông em nay đã ngoài 70 xuân nhưng da dẻ nhăn nheo hết rồi. Mắt ông to tròn và lấp lánh như hai hòn bi ve. Miệng ông cười thật tươi và khi cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.
  • Nhà em có nuôi một ông nội, sáng nào ông cũng ra sân ngáp ba ngáp.
  • Trong gia đình người mà em yêu quý nhất là ông nội. Ông nội em không đẹp trai và có bộ râu vểnh lên nhìn rất buồn cười
  • Ông ngoại em năm nay đã gần 80 tuổi, ông bước đi nhẹ nhàng như con gà con.
  • Ông nội em năm nay 82 tuổi, rất yếu ớt. Nhưng mắt ông lại sáng long lanh như hạt sương trên cành.
  • Ông nội em hai chân gầy như hai que củi, đôi tay chỉ con da bọc xương. Ông thoắt ẩn, thoắt hiện. Lúc trên nhà trên, lúc đã dưới nhà ngang.
  • Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.
  • Ngày em còn sống, bà vẫn hay kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ.

 Đề: Tả bố, mẹ em.

  • Mẹ em chân tay mốc meo vì làm ruộng. Mẹ rất thương các con. Mỗi khi đi làm đồng về mẹ đứng giữa sân gọi to: "Chúng mày đâu", mấy chị em vội chạy ra. Mẹ vén áo, rũ cạp quần những con cua đã vặt càng, những con ốc rơi ra lộp bộp. Chúng em vội vàng nhặt chạy vào bếp nướng lên thơm lừng.
  • Mẹ em có dáng người cao vừa vặn, cái đầu mẹ có hình trái xoan. Mẹ em thường dậy sớm tập thể dục sau đó nấu ăn sáng.
  • Bố em rất khéo tay nên mẹ em hay khen bố lắm. Hôm qua, sau khi đóng xong cái chạn bát, mẹ em liền khen bố: “Mình làm khéo quá, tối về em sẽ thưởng”, sau đó bố em cười rất tươi nhìn mẹ em.
  • Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em một triệu đồng tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.

 Đề: Tả em bé.

  • Em bé nhà em mới 6 tháng tuổi, bé rất dễ thương và ngoan ngoãn. Mỗi khi mẹ cho bé ăn mẹ lại làm đủ trò. Ban đầu mẹ gọi anh Mèo ơi, rồi mẹ gọi anh Loa ơi, mẹ gọi anh Lịch ơi mà em vẫn quấy khóc. Thế là mẹ vừa cho bé ăn mẹ vừa nhảy múa tung tăng như con điên trên giường

Đề: Tả thầy giáo / cô giáo

  • Trường em có thầy giáo tên Minh dạy toán. Ai ở trường cũng rất yêu quí thầy và gọi thầy là Minh "cute" bởi thầy rất đẹp trai và có nụ cười rất duyên.
  • Cô giáo em có hàm răng chìa ra như cái mái hiên.
  • Cô giáo em rất là đẹp gái, bố em bảo thế. Cô có điệu đi rất nhanh và đẹp. Mỗi khi cô bước vào lớp, ống quần cô bay phần phật như lá cờ
  • Trường em có một thầy hiệu trưởng rất trẻ và đẹp trai như bố em. Mỗi lần ra chơi, học sinh lớp một chúng em thường chạy vào phòng và ôm lấy thầy, xoa cái bụng to tròn. Chúng em rất yêu cái bụng của thầy. Mỗi lần như thế thầy xoa đầu chúng em và cười to.
  • Cô giáo em có khuôn mặt hình trái xoan, làn da mịn màng. Đôi mắt cô long lanh, nhìn bên này thấy bên kia.
  • Thầy giáo em có khuôn mặt hiền từ, đôi mắt thầy lá liễu, mũi bẹ dừa và thầy có cái miệng rất tươi khi thầy cười như đang ngậm một nắm ngô rang.
  • Cô giáo cũ của em tên là Thế. Mũi cô thẳng, thở đều đều. Tóc cô dài đến rốn.
  • Cô giáo em người cao dong dỏng, cô có sống mũi dọc dừa. Đặc biệt mái tóc của cô dài và đẹp. Mỗi khi cô đi xe máy, mái tóc cô bay lên bối rối.
  • Cô giáo em tên của một loài hoa Huệ. Cô có khôn mặt khúc khuỷu vì sương gió, làn da trăng trắng vì cô hay đi nắng.

 Đề: Tả người

  • Sát vách nhà em là nhà bác tổ trưởng, bác rất năng nổ hoạt động, mỗi lần bác uống rượu vào lại càng năng nổ hơn, giọng bác oang oang như sấm rền, mặt đỏ gay, thân hình phương phi phốp pháp lực lưỡng, bắp tay to đùng, đầu bác hói bóng lộn. Mỗi lần bác đi xe máy tốc độ cao là mấy sợi tóc dài bác hay chải ốp ra đằng trước để che hói lại bay phấp pha phấp phới như chạy diều...
  • Mỗi khi ông cười hàm răng của ông không còn trắng và chắc như trước nữa mà đã gãy bốn cái. Khuôn mặt của ông không còn đẹp trai như trước nữa mà rất nhăn nhó, ông cười cũng như là ông giận.
  • Em rất yêu quý chú cảnh sát khu vực nơi em ở. Mắt chú rất tinh, tai chú rất thính, mỗi lần gặp thằng ăn trộm, chú lao ra bắt ngay.
  • Gần nhà em có chú bộ đội, bắp tay chú cuồn cuộn như sóng sông Hồng.
  • Cạnh nhà em có chú bộ đội. Chú ăn cơm rất khôn. Đầu tiên chú chỉ ăn cơm không và húp nước canh, đến khi hết cơm chú mới ăn thức ăn. Chú bảo ăn thế cho dễ tiêu.

 Đề: Tả vật nuôi

  • Nhà em có nuôi một con lợn, tai nó to bằng cái lốp xe đạp, mình nó to bằng cái nồi cơm điện. Ngày ngày mẹ em cho nó ăn, ăn xong nó lại nằm. Cái đuôi vừa to vừa dài bằng cái cổ tay bố em cứ ngoáy đi ngoáy lại để đuổi ruồi. Em rất yêu quý nó.
  • Nhà em có nuôi một chú lợn. Thân chú to như người mẹ em, cái đuôi thì dài như cái thước kẻ.
  • Nhà em có nuôi một chú lợn, đầu chú to như quả dưa hấu, hai cái tai chú như lá trầu không còn cái mũi thì giống y hết ổ cắm điện.
  • Nghỉ hè em được bố cho ra đơn vị chơi. Em rất thích con gà trống ở đơn vị bố em. Sáng nào nó cũng gáy gọi em dậy. Nó không thích nằm trong chuồng gà mà thích nằm trên bàn làm việc của chú Thai. Nó rất thích ăn lá giang vì cứ buổi sáng vào đuổi nó ra, chú Thai vừa dọn dẹp chỗ nó ị vừa nói nịnh nó: "Mày thích ăn lá giang à, tí nữa tao đi mua cho mày ngay". Chú Thai chưa kịp mua lá giang cho nó ăn thì nó đã bị làm thịt vì đội chú Thai chơi bóng chuyền cá độ bị thua.
  • Nhà em có con gà trống, mào đỏ chót, người nó to bằng cái đùi của mẹ em. Buổi sáng gà dậy rất sớm, vỗ cánh rồi gáy to làm cho cả nhà không ngủ được...
  • Nhà em có một đàn gà mái, một lũ gà con lúc nhúc, mà chỉ có một con gà trống, trông nó rất oai vệ. Mỗi buổi sáng nó lại gáy ò ó o gọi mọi người thức dậy. Mình nó to như cái ấm nấu nước nhà em, cái đuôi nó có nhiều màu sắc sặc sỡ. Mỗi lúc chuẩn bị gáy nó xòe ra như cái chổi xể. Đôi chân cường tráng của nó to khỏe như cái bút chì. Cái mào xinh đẹp của nó như đoá hoa. Cái mỏ xinh xinh cứng chắc nhọn hoắt như cây kim của mẹ. Nó còn có bộ lông óng mượt ấm áp như chiếc chăn bông
  • Con vẹt có cái mỏ khoằm khoằm như yên xe đạp Trung Quốc
  • Nhà em có nuôi một con chó. Nó đen như cục than. Bụng nó bự như cục thịt heo bán ở ngoài chợ. Mắt nó như hai viên hột xoàn. Bốn chân nó như cái cột đình.
  • Làng em không có trâu, chỉ có bò. Mỗi con bò to bằng nửa con trâu. Con bò có cái đuôi phe phẩy để che cái mông.
  • Con chó nhà ông em đã lớn rồi mà chưa biết sủa. Thấy thế, em liền mách ông: "Ông cứ bế nó ra ngoài đường. Hễ có người đi qua thì ông gâu gâu cho nó gâu theo".

 Đề: Tả cảnh / cây cối/ vườn tược

  • Vườn nhà em rộng thênh thang nhưng bố mẹ em không chịu làm. Trong vườn có một cây mít nhưng năm nay mít không ra quả mít mà lại ra quả gấc.
  • Thân cây phượ̣ng trường em to bằng cái bô
  • Lá cây chuối xanh màu lá chuối, búp cây chuối xanh màu nõn chuối, còn thân cây chuối to bằng bắp đùi bố em.
  • Nhà em có một cây hoa hồng. Cây hoa hồng nhà em ra hoa màu đỏ rất đẹp. Cây cao hai mét, tán lá xum xuê chìa vào cửa sổ tầng hai.
  • Các bác nông dân gặt lúa rất chăm chỉ, gặt hết thửa ruộng này đến luỹ tre khác
  • Cây phượng ngoài cửa sổ lớp em có lá tua tủa như đài phun nước
  • Con đường từ nhà em đến trường trời nắng dã man, em đi đâm đầu vào gốc bàng nghỉ một lúc sảng khoái song rồi em lại đi tiếp.
  • Trước cửa nhà em có một cây chuối. Hàng ngày em trèo lên cành chuối ngắm hoàng hôn rất đẹp.
  • Mùa xuân trăm hoa đua nở. Ong bướm bu đầy, chim chóc hót điếc cả tai. Trời vẫn còn lạnh, thỉnh thoảng ông em lại ho như cuốc kêu.
  • Tre Việt Nam cây nào cũng thẳng thỉnh thoảng có vài cây cong.
  • Nhà em có cây phượng to như cây bưởi trước cổng nhà em. Nhìn nó giống cái ô. Ngày nào, dù nắng hay mưa em đều dùng nó để che đầu.
  • Vườn nhà em có một cây bưởi lực lưỡng. Thân cây to như chiếc đũa cả.
  • Sau vườn nhà em trồng rất nhiều giống cây ăn quả, nhưng em thích nhất là cây chuối do ông nội em trồng. Mỗi sáng em thường ra vườn, trèo lên cây hóng gió. Gió thổi làm những cành lá chuối rung rinh. Em rất thích ngồi trên cây chuối hóng mát.

 Đề: Tả đồ vật

  • Đầu năm học, mẹ em mua cho em một cái cặp rất đẹp. Cái cặp màu nâu, được làm bằng da bò nên khi mở cặp ra, em ngửi thấy mùi bò trong cặp rất ngon.
  • Nhà em có một cái ghế gỗ, cái ghế có ba chân, bởi vì ba em ném con chó làm gãy hết một chân.

 Đề: Tả buổi sáng.

  • Sáng nào em cũng dậy sớm rửa mặt, đầu tiên em múc một gáo nước lạnh lẽo lên, sau đó em cầm khăn mặt ngoáy mũi, rồi em ngoáy tai.
  • Nhà em ai cũng yêu thương nhau. Mỗi buổi sáng bố em thường dậy từ rất sớm khoảng 7h và hay quát lên "mẹ con chúng mày vẫn chưa dậy à".
  • Sáng nay em đi tập thể dục. Em thấy có vài cụ già ngồi lẩn thẩn chơi.
  • Sáng nay em mở cửa sổ thấy hai người đạp xe đạp, em định tả nhưng hai người đạp nhanh quá nên em không tả được. Có lẽ họ vội đi mua ve chai vì em còn nhìn thấy sau xe là chiếc bao bố xẹp lép.
  • Buổi sáng mẹ em dậy sớm nhất nhà. Sau đó mẹ quát: "Bố con chúng mày không dậy mau còn nằm ườn ra đấy à!"

 Đề: Tả hay viết về các nhân vật văn học

  • Về Thánh Gióng: Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy chưa đủ, hai ông bà lão hoảng hốt nhờ hàng xóm góp gạo nuôi Thánh Gióng. Hình tượng sâu nặng của Thánh Gióng có lòng yêu nước và thương dân trong sức mạnh dân tộc không màng danh lợi.
    • ...Đến chân núi Sóc Sơn, Thánh Gióng cởi hết quần áo, rồi cả người và ngựa từ từ bay lên trời
  • Về Người con gái Nam Xương: Nàng Vũ Nương đã tuyệt vọng nhảy xuống sông, nhìn xuống dòng không thấy sủi bọt và không tìm thấy xác vì nàng được vua Tần Thủy Hoàng cứu và cho làm cung nữ.
  • Về gia đình chị Dậu: Gia đình chị Dậu nghèo lắm nhưng các con rất thương bố. Mỗi khi luộc khoai các con đều lấy những củ to cất lên bàn thờ phần bố, còn các con chỉ ăn củ rớt rãi thôi.
  • Đóng vai lạc Long Quân: Tôi sống với Âu Cơ không lâu thì nàng sinh ra một quả trứng gà.
  • Cảm nhận về Tú Xương qua bài “Thương vợ”: Tú Xương là một nhà thơ thương vợ nên có nhiều con. Đồng thời ông cũng là một người thông minh, khôn khéo biết nhường cho vợ những việc nặng nhọc mặc dù ông thi hoài mà không đậu.

 Đề: Hãy nêu ý nghĩa của lời ru.

Lời ru có ý nghĩa quan trọng đối với cuộc đời mỗi người. Ngay từ khi lọt lòng, những lời ru của bà và mẹ đã đưa em vào giấc ngủ ngàn thu...

Đề: Tả một chuyến về quê ngoại.

Hè vừa rồi em được ba mẹ cho về nhà ngoại chơi. Nhà ngoại cách nhà em hai căn.

Đề: Tả ngày khai giảng.

Hôm nay chúng em tập trung ở sân trường để làm lễ khai giảng, trên sân trường lá cờ bay phần phật như muốn rách toạc.

Đề: Viết thư cho chú bộ đội

Nghe cô giáo nói, ở ngoài đó không có nước ngọt, các chú phải ngồi trong chậu tắm rồi lấy nước đó tưới cây. Tội nghiệp các chú quá! Em mong trời mưa to cho các chú tắm, bơi lội thoả thích để không bị ngứa ngáy.

 

Sưu tầm từ VNExpress

Friday, October 28, 2011

Lại lượm lặt trên báo đem về ... :DDD

Tiếp tục những câu chuyện "khó đỡ" dọc đường Du lịch

 

Trên đường du lịch hay vào quán ăn uống, nếu bạn lỡ "có nhu cầu tâm sự" mà trong túi chỉ còn 1.000 lẻ, thì bạn chỉ được "đi" 50% thôi đấy nhé!

Lang thang đi chơi, đôi khi bạn bắt gặp những biển chỉ dẫn, biển hiệu mà không thể không... phì cười. Đúng là sự sáng tạo để hút khách của người Việt Nam quả rất đáng nể:

 
Biển này sẽ khiến rất nhiều du khách băn khoăn: "đi" như thế thì
 ai đong, ai đếm để tính tiền?.
 
Nghe loại bánh này đã thấy rất ngọt và muốn ăn!

Vào đây để biết "âm thanh tuyệt vọng" như thế nào.

Phục vụ từ... đầu tới chân nhé!

Ôi tuyển lao động thế này thì... sợ quá!

Bãi trông xe thật văn minh và nhân đạo.

Thông điệp này ngắn gọn lại: mời phụ nữ dù xấu hay đẹp thì cứ ăn thịt cá sấu đi.

Nghe đã thấy muốn thưởng thức... cả hai.

Đúng là cao thủ!


Đã có biển chỉ dẫn, cấm có... nôn nhầm chậu khác.

Wednesday, September 28, 2011

Coi báo sáng nay

Chết cười với ảnh vui và lạ trên đường du lịch

Trên những cung đường đi du lịch, thi thoảng bắt gặp những biển hiệu, địa điểm với tên gọi lạ lẫm và thú vị.

Tại Mường La, có dịch vụ đổi xe máy lấy... trâu, bò giống. Vì thế nếu bạn có "phượt" lên đây cẩn thận với "chiến mã" thân yêu của mình không khéo hóa thành trâu bò lúc nào không hay!
 
 
 
Đã có thông báo và giá dán đàng hoàng. Cấm có được vi phạm.
Nguồn ảnh embetiti2 (TTVNOL).
 
Nhà mẫu giáo Kéo Cưa

Trường tiểu học... Kéo Té.

Biển báo rất lịch sự. Các "xế" nam có đi qua đây nhớ tuân thủ luật lệ của bản.

Đúng là quán rất "xì til". Quán nhậu trên đường đi Hòn Đá Bạc - Cà Mau.
Nguồn ảnh: vincent_tan (TTVNOL).

Ở thị trấn Phù Yên (Sơn La) để phân biết với các loại hình bán thuốc khác,
chủ cửa hàng ghi rõ: "đại lý bán thuốc cho người". Nguồn ảnh: embetiti (TTVNOL).

Thông báo của một quán cafe ở Hà Nội. Nguồn ảnh: demonlover (TTVNOL).

Cáp quang Quốc gia là cây tre này ư?
(Ảnh chụp tại Lai Châu. Nguồn ảnh TTVNOL, ảnh tuxedo1893)

Khách hàng là vua và vua thì không bao giờ... mặc cả! (Nguồn: Ghost2k).

Không biết căn nhà này được chủ nhà hét giá bao nhiêu?
Ảnh chụp tại đoạn Trạm Tấu - Bắc Yên (Lào Cai). Nguồn ảnh: 0oSanji (TTVNOL)

Tên đường phố ở Pleiku (Gia Lai).

Đây là một điểm thư giãn tẩm quất ở đường Nguyễn Xiển (vành đai 3).
Thắc mắc về cái sự "rãn" của quán, chủ quán chẳng ngần ngại,
viết thế cho thiên hạ để ý, thế mới hút khách.
 
Đi vệ sinh không nên vội vã.
 
Nghe tên đã muốn vào quán!
 
Lời dặn dò của bà chủ nhà nghỉ ở Mộc Châu dành cho khách trọ khi bà có việc đi vắng.
Nguồn ảnh tottochan81 (TTVNOL).

Wednesday, September 7, 2011

Đừng nói dối mẹ (Truyện mới nhận được qua e-mail)

Là sinh viên năm thứ ba trong ngành kỹ sư cơ khí, Bryan rất hãnh diện khi vừa đi làm vừa đi học, và tự thuê đuợc căn phòng nhỏ xinh xắn trong khu chung cu gần truờng. Ha i năm truớc, khi mới bắt đầu cuộc sống sinh viên, Bryan ở trong ký túc xá của truờng, giống nhu khung cảnh trại lính, 4 chàng sinh viên trong một phòng lớn, bàn học và giuờng ngủ riêng ở mỗi góc nhung chung nhau phòng tắm giặt, vệ sinh. Mẹ của Bryan hàng tháng phải gửi tiền để Bryan trả tiền ký túc xá và chi tiêu ăn uống.

Lên năm thứ ba, đuợc truờng giới thiệu vừa đi làm vừa học việc trong một công ty lớn chuyên đóng tầu chiến cho Bộ Quốc Phòng, Bryan báo tin vui này cho mẹ và khẳng định từ nay Bryan tự lo liệu đuợc tiền ăn ở, không xin mẹ nữa.
Bryan còn khoe với mẹ đa thuê đuợc căn chung cư hai phòng ngủ vì có nguời ở chung chia tiền thuê rẻ hon là thuê căn chung cu một phòng ngủ để ở một mình. Điều khiến cho mẹ Bryan luu tâm nhất là nguời chung tiền nhà với Bryan lại là một cô sinh viên học cùng truờng !

Để tỏ lòng hiếu thảo và biết on, Bryan mời mẹ đến căn chung cu của mình ăn bữa com tối cung xem nhu là mừng tân gia. Không chần chờ hon đuợc nữa, mẹ Bryan đến ngay, mà còn đến sớm gần hai tiếng đồng hồ, để phụ giúp cho Bryan và cô bạn thuê chung nhà một tay sửa soạn cho bữa com tối đuợc thịnh soạn và đầy đủ.

Dĩ nhiên là mẹ Bryan đến thăm con và bạn của con với rất nhiều quà cáp, thức ăn đa nấu sẵn và nhất là bó hoa lớn thật đẹp cho Jennifer, nguời bạn thuê chung nhà của Bryan.

Mẹ Bryan không thể tin đuợc ở chính đôi mắt của mình nữa, Jennifer quá đẹp, quá duyên dáng và thật là dễ thuong, lời ăn tiếng nói, cách cư xử nhẹ nhàng và lịch thiệp lắm, hết lòng chiều chuộng Bryan và mẹ Bryan.

Bữa com tối giữa ba nguời thật là thân mật, ấm cúng với các thức ăn ngon và Jennifer đa đem bộ dao muỗng nia gia bảo bằng bạc thật đẹp ra để dùng trong bữa ăn, đặc biệt là trong bộ đồ ăn này có một chiếc muỗng lớn dùng để múc nuớc sauce trạm trổ rất công phu. Jennifer hài lòng lắm khi mẹ Bryan trầm trồ và hết lời khen ngợi chiếc muỗng bạc hiếm có này.

Nhân lúc Jennifer vào phòng thay quần áo, mẹ Bryan ngỏ lời thắc mắc về sự liên hệ “trong sáng” giữa hai nguời… Bryan trấn an và trả lời ngay là mẹ đừng lo, hai nguời chì là bạn chung tiền thuê nhà thôi, phòng ai nguời ấy ở, giuờng ai nguời ấy ngủ!

Hai ngày sau bữa com tối, Jennifer nói với Bryan :
-Anh ơi, em không nói là mẹ anh không lấy cái muỗng bạc, em cũng không dám nói là mẹ anh lấy…nhung thực tế là sau bữa com tối ấy, em không thấy chiếc muỗng bạc đâu nữa, em không biết phải làm sao…anh giúp em nhé…
Nghe Jennifer tâm sự “chết nguời” như thế, Bryan bần thần cả nguời và suy nghi mông lung lắm. Sau cùng, Bryan viết email đến mẹ nhu sau:

“ Mẹ yêu quí,
Cám on mẹ đa đến ăn tối với con và Jennifer.
Con cũng cám on mẹ đa xử sự lịch thiệp và thân tình với Jennifer. Con có chuyện khó nghi nên xin ý kiến của mẹ: có thể là mẹ muợn cái muổng bạc của Jennifer để làm kiểu mẫu đặt làm một cái giống nhu vậy nhung mẹ quên nói với con, cũng có thể là mẹ bỏ quên cái muỗng ở đâu đó….nhung thực tế là sau bữa cơm tối ấy, Jennifer và con không thấy cái muỗng nữa, dù chúng con đã tìm khắp nhà…”

Gửi thư xong, cả Bryan lẫn Jennifer đều thắc thỏm chờ thư trả lời. Nga y Bryan và cả Jennifer cung không thể đoán đuợc là mẹ Bryan sẽ trả lời nhu thế nào….Không ai dám nghi là mẹ Bryan lấy, nhung cái muỗng đâu thể tự nhiên biến mất đuợc.

Ngày qua rồi lại ngày qua, vẫn không có thư của mẹ, Bryan sốt ruôt quá nhưng không muốn và cũng không thể làm gì hơn….

Chờ đúng một tuần không có thư mẹ, Bryan đanh viết thư cho mẹ lần nữa và thật vắn tắt: “Mẹ ơi, sao mẹ không trả lời thư con…?.”

Ngay tối đó, Bryan nhận đuợc email trả lời của mẹ, và cùng mở ra xem với Jennifer.
Thư của mẹ Bryan viết như sau:

“ Bryan yêu quí của mẹ,
Mẹ vẫn muốn tin rằng con và Jennifer ai ngủ giuờng nấy,
mẹ vẫn không nghi là con …đôi lúc …ngủ trên giuờng của Jennifer…
Nhưng thực tế là trong suốt tuần qua nếu con ngủ trên giuờng của con thì con yêu quí của mẹ ơi, con đã thấy cái muỗng tuyệt đẹp đó rồi. Mẹ để cái muỗng ấy trên giuờng con, ngay duới cái chăn…. Con không cần phải viết thu hỏi mẹ….đến hai lần !
Mẹ của con…..”

Tháng 3, 2011
Cung Nhật Thành lược dịch

Wednesday, August 17, 2011

Như 1 lời chia tay ...

Mấy tháng nay, ta nói, con nhỏ tui loay hoay, lăng xăng như cái đèn cù. Hết quay bên này tới quẹo bên kia, hết chuyện nhà tới chuyện sở, hết chuyện chồng tới chuyện con, hết chuyện làm tới chuyện học ... Cái sở thích "tao nhã" nhất đời là chơi blog cũng bị đảo lộn thảm hại! 

Trước hết, dĩ nhiên là không còn có thể ngồi gõ ra những entry dài thậm thượt, khi thì chuyện đời xưa, lúc thì chuyện đời nay... Thỉnh thoảng, có bức xúc lắm thì mới phọt ra được 1 entry dài dài 1 chút, nhưng đại khái cũng được gõ trong tình trạng viết cho xong, nói cho nhẹ bớt ... Văn chương, câu cú, từ ngữ bay tứ tán! Postings chủ yếu nhất trong suốt mấy tháng trời chỉ là notes, notes và notes ...

Tiếp theo, là chuyện reply lại comment của bạn bè. Ngồi kiểm lại 1 lượt, có quá chừng entry hay note chỉ có comment của khách mà không có lấy nửa chữ reply của gia chủ! Số đông khác là 1 cái reply bắt đầu bằng "@all..." Hiếm hoi, họa hoằn lắm mới có được vài cái note hay entry mà gia chủ reply lại hầu hết comment của khách ...

Và cuối cùng, chuyện đi qua nhà bạn bè đọc rồi comment cũng là chuyện "hên xui"! Thiệt ra, "con nghiện" như tui thì cũng khó mà bỏ qua entries nhà bạn bè lắm! Nhưng thường là tranh thủ log in rồi ghé nhà người này 1 chút, người kia 1 chút. Đọc xong rồi lại xấp ngửa chạy đi làm việc khác ... Thường là chẳng kịp comment. Thỉnh thoảng, may mắn hơn, có chút thời gian đứng lại thì mới gõ 1 vài chữ gọi là chọc ghẹo nhau cho vui ngày vui tháng. Thường là tui chỉ comment tếu táo cho vui vui entry của bạn bè. Những entry hơi có tâm trạng 1 chút, nhiều khi lại chẳng thể dừng lại lâu để gõ được 1 câu cho thấu đáo .. Vậy là chỉ đọc rồi đi ra! Chỉ riêng với những cái notes hay entries có vấn đề bức xúc về sức khỏe bà mẹ và trẻ em, hay là tâm sự nặng lòng, thì dù có bận mấy tui cũng ngồi gõ comment, hay thậm chí gửi PM hỏi thăm bè bạn ... Thật lòng, tui rất ái ngại cho cái chuyện đi ra đi vô nhà bạn bè mà không nói năng gì ... Nhưng cũng thiệt tình là tui quá bận! Đành "thất lễ"!  Chỉ mong bạn bè thân thiết hiểu dùm, không trách!

Và cũng thật may, hình như đa số chị em, bạn bè trong FL đều không trách phiền gì tui cả! Cho dù tui treo note lên rồi im re, mất biệt thì chừng đó bạn bè cũng ra vô đọc note, ai rảnh thì comment ... Cho dù tui ra vô nhà bạn bè, không nói không rằng gì rồi lảng lặng đi ra, thì chừng đó bạn vẫn hay ghé qua thăm chừng nhà tui, hễ có notes mới là vô đọc, rồi ghi lại vài câu, động viên, chia sẻ ... Với tui, cái tình blog nó đơn giản vậy thôi, mà quý! Tui chỉ biết âm thầm cám ơn bạn bè, rồi tự hứa, tự hẹn sẽ dành nhiều thời gian cho bạn bè hơn sau 4 kỳ thi ... 

Nhưng, blog cũng như ngoài đời, cũng không thể nào tránh khỏi chữ nhưng ...Thành ra tui cũng bị "điểm danh". Ban đầu, em chỉ ghé nhà, vô phòng khách hỏi "Chị quên mẹ con em rồi" ... Tui cũng lật đật quày quả qua phòng khách nhà em, nói nửa giỡn nửa thiệt, là tui đang túi bụi tung bùng, giờ ngủ còn không có đủ, biểu tui phải ghé thăm từng nhà trong FL, rồi comment đủ hết thì chắc tui chết chứ làm sao sống nổi! Bẵng đi được vài tuần thì phải, bỗng nhiên em treo 1 cái note đại khái hỏi ý mọi người coi có nên "chia tay" 1 người vô nhà mà không nói năng, không comment gì hay không, vì người đó ra vô nhà người khác vẫn comment mà vô nhà em thì không comment ... ! Tui đoán được em đang muốn nói ai, nên dù hôm đó đã gần tới ngày thi, tui cũng ngồi loc cóc gõ 1 cái comment hơi bị dài, thử giải thích coi em có hiểu dùm hay không ... Em chỉ "thanks for your comment". Rồi sau đó, trả lời cho các comment khác, em vẫn nói theo kiểu "để chờ thêm 1 thời gian nữa coi sao rồi quyết định" ... Haizzzzzzzzzzzz! 

Chơi blog, tui biết nhiều người rất quan tâm tới comments. Tui cũng vậy! Nhưng, tuy tui đọc từng cái comments và trân trọng chúng ở khía cạnh đó là sự quan tâm chia sẻ của bạn bè, tui vẫn không đòi hỏi ai vô nhà mình đểu phải comment! Trong FL của tui, có tới 1/3 là những người bạn chỉ ra vô đọc thầm lặng, trước sau không bao giờ ghi lại 1 câu comment nào! Có sao đâu! Bạn có quan tâm thì mới ra vô thăm nhà mình! Bạn không rảnh, hay không quen comment, hay thậm chí không cảm được entry của mình mà không comment thì cũng đâu có nghĩa là bạn không còn là bạn nữa? Với tui, từng người bạn trong FL hầu như đều đã là 1 mối quan hệ thật, không chỉ là bạn ảo ...

Bạn blog, hay bạn thật ngoài đời, đều cũng vậy thôi! Có người rất thân, có người không thân lắm, có người chỉ là sơ giao. Có người hợp gu, có người hơi nghịch sở thích với mình. Mà ngay cả hợp gu thì cũng có người hợp gu ăn uống, có người hợp gu giỡn hớt, có người lại chỉ hợp để tâm sự loài chim biển ... Ngoài đời, bạn thân thì mình dành nhiều thời gian gặp gỡ, chuyện trò hơn bạn không thân. Bạn hợp gu thì mình nói chuyện nhiều hơn bạn không hợp gu. Bạn hợp ăn uống thì mình hay rủ đi ăn, bạn hơp giỡn hớt thì hễ gặp nhau là cười giỡn rầm rầm vv... Trên blog cũng vậy thôi! Tui bận rộn, nên thật sự chỉ khi nào gặp những entry thật tâm đắc, hay là trùng với điều mình bức xúc, thì mới ráng nhín thời gian comment. Hay là gặp những entry, note vui vui của bạn bè mà mình đã thân quen, đã biết gu giỡn hớt, thì mới gõ vài câu tếu táo cho vui ngày. Chứ đâu thể nào vô nhà ai cũng đùa giỡn? Và cũng đâu thể nào đọc cho bằng hết và comment cho bằng hết bài vở của 65 người trong FL??? 

Tui biết, mình bận rộn và không quan tâm được đến hết ban bè cũng là điều không hay. Bởi vậy, khi biết bạn bè thật sự cần 1 lời góp ý chuyện con cái, cần được quan tâm hay khuyến khích 1 chuyện gì đó đặc biệt thì có bận đến đâu tui cũng tranh thủ ghi vài dòng, không comment thì cũng PM ... Tui nghĩ, bạn bè với nhau, đó mới là điều quan trong! Chứ 1 câu comment vô thưởng vô phạt ghi vội cho xong thì không cần phải là bạn bè mới làm được ... 

Nhưng có lẽ em gái đó không nghĩ như tui! Và cũng có lẽ, bởi em chưa bao giờ phải vừa đi làm, vừa đi học, vừa nuôi con, vừa lo cơm nước nhà cửa nên em không thật sự hiểu "bận rộn" nghĩa là như thế nào... Và điều làm tui khó chịu là cái cách em treo note "nói bông lông" ... Nếu tui chưa bao giờ lên tiếng trong nhà em, nếu tui với em chưa bao giờ trao đổi riêng thì treo note kiểu đó còn hiểu được! Đằng này! Nếu tui nhớ không lầm, những ngày em còn đang bức xúc chuyện đóng cửa nhà cũ, mở nhà mới, tui với em trao đổi qua PM không dưới chục lần ...

Tiếc! 

Có lẽ một thời gian nữa em cũng sẽ tự "quyết định chia tay" với tui như em đã ghi trong note. Đó là quyền của em, tui không có ý kiến. 

Nhưng, sau chuyện với em, và cả chuyện với chị bạn "bệnh mà không bệnh" hôm trước, tui tự quyết định thay đổi cách blog từ đây! Dĩ nhiên, tui không có ý định xóa account này! Bao nhiêu ân tình, bao nhiêu kỷ niệm trong đây, xóa làm sao mà xóa? Nhưng từ nay, tui sẽ tạm ngưng blog ở đây. Chọn lọc lại bạn bè, mời nhau qua nhà mới đãi nhau coi bộ dễ chịu hơn, phải không các bạn? 

Thursday, July 28, 2011

BUDGET CUT - NEW OFFICE POLICY


Dress Code:

1) You are advised to come to work dressed according to your salary.

 2) If we see you wearing Prada shoes and carrying a Gucci bag, we will assume you are doing well financially and therefore do not need a raise.

3) If you dress poorly, you need to learn to manage your money better, so that you may buy nicer clothes, and therefore you do not need a raise.

4) If you dress just right, you are right where you need to be and therefore you do not need a raise.

Sick Days:
We will no longer accept a doctor's statement as proof of sickness. If you are able to go to the doctor, you are able to come to work.

Personal Days:
Each employee will receive 104 personal days a year. They are called Saturdays & Sundays.  

Bereavement Leave:
This is no excuse for missing work. There is nothing you can do for dead friends, relatives or co-workers. Every effort should be made to have non-employees attend the funeral arrangements in your place. In rare cases where employee involvement is necessary, the funeral should be scheduled in the late afternoon. We will be glad to allow you to work through your lunch hour and subsequently leave one hour early.

Bathroom Breaks:
Entirely too much time is being spent in the toilet. There is now a strict three-minute time limit in the stalls. At the end of three minutes, an alarm will sound, the toilet paper roll will retract, the stall door will open, and a picture will be taken. After your second offense, your picture will be posted on the company bulletin board under the 'Chronic Offenders' category. Anyone caught smiling in the picture will be sectioned under the company's mental health policy.

Lunch Break:

1) Skinny people get 30 minutes for lunch, as they need to eat more, so that they can look healthy.

2)  Normal size people get 15 minutes for lunch to get a balanced meal to maintain their average figure.

3)  Chubby people get 5 minutes for lunch, because that's all the time needed to drink a Slim-Fast. Thank you for your loyalty to our company. We are here to provide a positive employment experience. Therefore, all questions, comments, concerns, complaints, frustrations, irritations, aggravations, insinuations, allegations, accusations, contemplations, consternation and input should be directed elsewhere.

The Management

(I got this from a co-worker's e-mail. Just sharing! )

Tuesday, May 24, 2011

Xoá blog - vì đâu nên nỗi?

Dạo này làng Mul bé nhỏ coi bộ "dậy sóng ba đào" quá! Cứ vài bữa là lại thấy 1 người đóng blog, vài bữa là lại gặp dòng "User .... does not exit"... Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy bần thần 1 chút ... Sao vậy ta? Mỗi entry trong blog là 1 góc nào đó trong cuộc sống tinh thần của mỗi người, mỗi album mỗi video clip là 1 phần kỷ niệm, mỗi cái note là một phút giây nào đó trong đời. Mỗi cái comment nhận về cũng là sự quan tâm, chia sẻ của bạn bè trên blog ... Xoá đi 1 cái account là mất hết tất cả. Nếu không có chuyện gì quá to tát, không có thiệt hại hay tổn thương gì quá nghiêm trọng về mặt tinh thần, thì có thật sự cần thiết phải bấm nút 1 cái, rồi xoá sạch như vậy hay không? Tôi đã tự hỏi đi hỏi lại mình câu đó qua mỗi lần có 1 người bạn trong FL mình xoá account... mà vẫn chưa tìm được câu trả lời. Chỉ thấy tiếc, rất tiếc cho mỗi một lần 1 cái nick mất đi ...

Mà, vì sao người ta đóng blog vậy hen???

Trước giờ, trong số những vụ đóng blog tôi từng biết thì chỉ có 3 "vụ việc" là do chủ blog bị tổn thương nghiêm trọng về mặt tinh thần: 1 người bị kẻ xấu đem hình con về blog riêng rồi đặt chuyện vu khống sinh con hộ, 1 người bị ai đó comment sỉ nhục chuyện lấy chồng DL, 1 người  cũng bị sỉ vả vô lý trong khi bản thân đang phải đối diện với quá nhiều bế tắc trong cuộc sống riêng ngoài đời thực. Hai trong số 3 người này đều đã mở lại blog khác, hạn chế FL để được yên ổn hơn, và đều vẫn đang là những người bạn blog thân thiết của tôi. Và, đối với tôi, thật sự, chỉ có 3 trường hợp này là tôi thấy quyết định xoá blog là hợp tình hợp lý nhất (dù vẫn tiếc...) Ngoài 3 trường hợp đó ra, thật tình tôi cứ thấy những trường hợp khác nó lãng lãng làm sao đâu...

Bận rộn quá, xoá blog? Uhm ... đâu có ai quy định mỗi người phải dành ra mỗi ngày bao nhiêu phút để lên blog thì mới được duy trì blog. Thiết nghĩ, trong bộn bề cuộc sống thời nay, blog chỉ nên chiếm phần rất nhỏ trong lịch trình sinh hoạt hàng ngày của mỗi người. Rảnh rỗi thì log in, có hứng thú thì viết chút ít, không thì đi 1 vòng thăm nhà bạn bè, để lại vài dòng comment chào nhau. Không rảnh lắm, mà ghiền blog, nhớ bạn, thì khỏi viết lách gì, chỉ đi 1 vòng, thậm chí khỏi comment... .Đã là bạn bè thân quen trong FL, chắc chẳng ai phiền trách gì khi bạn mình quá bận. (Bản thân tôi, thường thì bận rộn nhiều hơn là rảnh rỗi, mà có tâm sự gì, hay muốn chia sẻ gì, lại treo 1 cái note lên rồi bỏ đi mất biệt, chẳng reply lại được 1 cái comment nào...nhiều khi cũng thấy ngại,  mà bạn bè nào có ai trách móc gì đâu?) Còn, lỡ như mà bận lắm lắm, không thể log in, thì cứ lo làm việc của mình thôi. Vài bữa, vài tuần, hay thậm chí vài tháng mới quay trở vô, cũng có sao đâu? Cứ để "nhà" ở đó, vắng vẻ thiệt, bụi bặm giăng đầy thiệt, nhưng khi mình quay về, "nhà" vẫn còn nguyên đó. Đâu ai bận rộn cả đời, đến nỗi không bao giờ còn quay lại blog nữa đâu? Vậy sao không đợi đến khi bớt bận rộn, khi mệt mỏi buồn phiền, muốn lục lại ký ức thì bao nhiêu thứ mình viết vẫn còn, bao nhiêu sự quan tâm, chia sẻ của bạn bè vẫn còn ... Sẽ phải mất vài buổi, vài ngày hay thậm chí vài tuần để "làm ấm lại căn nhà" ... nhưng vẫn còn hơn là căn nhà đã "sập" mất tiêu!

Mà, nếu đã nói vì bận mà xoá blog, thì sao xoá Multi đi, rồi lại quay qua Facebook mà “hoạt động”? Chẳng lẽ lên FB thì đỡ tốn thời gian hơn ở Multi hay sao?

Blog phức tạp quá, xoá blog? Uhm ... Nói cho cùng, xã hội loài người từ trước đến nay đã có bao giờ không phức tạp? Blog cũng là 1 xã hội, dù là “ảo” nhưng người chơi blog cũng là cộng đồng thu nhỏ của xã hội mà thôi, sao tránh được chữ "phức tạp"? Nhưng, thẳng thắn mà nói, blog có "phức tạp" hay không cũng là do con người mà ra cả! Điểm lại những vụ đóng blog gần đây là thấy ngay ...

§         Ngoài đời thực, ngay giữa 1 nhóm bạn bè, đồng nghiệp, hay thậm chí trong 1 gia đình, chuyện không đồng tình với nhau khi này khi khác đã là chuyện rất bình thường. Huống gì trên blog, bạn bè trong 1 FL lại có thể có xuất thân hoàn toàn khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, tuổi tác cũng chênh lệch vô chừng ... Vậy thì làm sao tránh khỏi chuyện bất đồng ý kiến?

o       Chị A nghĩ chuyện này là đúng, mà chị B cho là sai thì đâu có gì là lạ? Sao không cư xử trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau cho vui vẻ cả làng? Khích bác, hay dè bỉu nhau làm gì cho có chuyện? Có nhiều người cứ vin vào lý do "tính mình thẳng thắn, có sao nói vậy", rồi hễ thấy ai nói gì không đúng ý mình là cứ comment "thẳng thắn" mà không nhận ra là mình đang nhìn vấn đề rất phiến diện. Mỗi người có 1 hoàn cảnh khác nhau, 1 cuộc sống khác nhau, và nhận thức về cuộc sống cũng khác nhau. Nếu bạn không thể đòi hỏi 1 anh kỹ sư cơ khí có cùng ý kiến với 1 nhà thơ về vẻ đẹp của giọt sương trong nắng sớm, thì cũng đừng đòi hỏi mọi người đều phải đồng ý kiến với mình. Nếu không ai có thể bắt bạn thay đổi quan điểm về chuyện nuôi dạy con cái, hay cách cư xử với người xung quanh, thì bạn cũng đừng nên đòi hỏi ai đó nhất định phải đồng ý với mình mới đúng.

o       Lẽ dĩ nhiên, bạn có quyền nêu ý kiến của mình, có quyền góp ý cho bạn bè chuyện này, chuyện kia, thậm chí muốn tranh luận cũng được. Nhưng, sao mỗi khi gõ comment, bạn không thử đặt mình vô vị trí người bạn mình đang đối thoại, để chọn lựa câu chữ, ý tứ và cách diễn đạt sao cho đừng làm tổn thương chủ blog, mà chủ blog thì vẫn hiểu ý mình? Ý mình nói ra, chủ blog có thể đồng tình, có thể phản đối, nhưng sẽ không lấy đó làm buồn, hay thậm chí nổi cơn tự ái! Người hiền lành mà tự ái thì chỉ buồn 1 mình, rồi đâm ra suy nghĩ lung tung. Chứ người "dữ" hơn 1 chút, thì tránh sao khỏi chuyện phản pháo lại bằng 1 entry nào đó, hay là lại mắng chửi nhau ầm ầm trên blog???

o       Người ta hay nói "Của cho không bằng cách cho". Câu đó nếu phát triển thành "Nội dung nói không bằng cách nói" chắc cũng không sai! Lấy ví dụ nhé, tôi vô nhà 1 bạn đã không còn trẻ lắm, nhưng mới có con đầu lòng, và đọc thấy bạn ấy kể chuyện học cách cắt móng tay cho con. Bạn nghĩ coi, nếu muốn chọc ghẹo người bạn đó 1 chút, câu comment “Cha, có con rồi người ta siêng học ghê hen, cắt móng tay cũng học nữa kìa” có dễ đọc, dễ nghe hơn rất nhiều lần so với câu “Cắt móng tay mà cũng phải học nữa hả trời?” hay không? Tôi không biết người bạn đã comment “Cắt móng tay mà cũng phải học nữa hả trời” đó giỏi giang tới mức nào, nuôi con khéo tới mức nào, mà tôi chỉ thấy khó chịu dùm cho người được hỏi … Thử nghĩ, nếu bạn ấy là 1 người thích đốp chát thì có phải là đã có chuyện rồi không?

o       Nếu bạn cứ nhân danh sự thẳng thắn của mình mà muốn nói gì thì nói, muốn xúc phạm ai thì xúc phạm … thì blog “phức tạp” là do bạn chứ do ai? Thay vì buồn trách người này, người kia “không thích nghe nói thẳng”, “không chịu nghe góp ý” vv…, sao bạn không thử góp ý nhẹ nhàng hơn, chọn lọc câu chữ hơn cho đỡ làm tổn thương người khác? “Lời nói không mất tiền mua”, sao không lựa lời một chút cho comment mình viết ra bớt sốc? Mà, nói cho cùng, đâu phải lúc nào cũng cần phải “góp ý” mọi lúc mọi nơi đâu? Vài cái lỗi chính tả, vài câu văn lủng củng, vài từ dùng không chuẩn lắm … đâu phải là điều gì quan trọng lắm cho 1 entry trên blog? Có phải bài viết đăng báo đâu mà đòi hỏi người ta phải chuẩn xác? Đồng ý là, khi văn của bạn luôn suôn sẻ, lỗi chính tả, lỗi từ vựng, lỗi văn phạm cũng không bao giờ mắc phải, thì bạn rất dễ thấy khó chịu khi đọc phải những lỗi đó. Nhưng, bạn à, xã hội mà, đâu phải ai cũng như mình! Mỗi người có 1 khả năng khác nhau, ai cũng có điểm mạnh điểm yếu riêng. Có thể bạn viết lách giỏi hơn, nhưng chưa chắc bạn đã tháo vát bằng người khác. Có thể người ta yếu về văn chương, câu cú, nhưng chưa chắc đã kém gì bạn trong chuyện tề gia nội trợ vv… Nếu những điều sai sót người ta viết ra không thể làm hại gì ai, không ảnh hưởng gì tới sức khoẻ hay tính mạng của ai, thì sao không cho qua hả bạn? Vốn dĩ “Nhân vô thập toàn”, bạn coi nặng làm chi những sơ sót không đáng đó, rồi bắt bẻ người ta từng chữ, từng lời?  Bạn xét nét làm chi, rồi lại thắc mắc, “sao tui chỉ nói thẳng, nói đúng thôi mà người ta ghét?”. Tự hỏi rồi bạn lại tự trả lời “Vì tui không hoà hợp được với đám đông”… Bạn tự khẳng định mình đúng, mình làm toàn chuyện theo khoa học, theo đúng sách vở, rồi lại cho rằng mình không hoà hợp được với đám đông. Vậy chẳng phải bạn gián tiếp kết luận là đám đông chẳng ai hiểu biết bằng mình, chẳng ai biết làm đúng như mình? Đã vậy, trách sao bạn lại không cho mình cái quyền coi mình cao hơn thiên hạ, rồi tự nhiên phán xét người này đúng, kẻ kia sai, tự nhiên áp đặt người xung quanh phải như vầy, như vầy mới hợp lý? Mà, khi bạn đã tự đặt mình ở vị trí cao hơn người khác, tự cho mình là khôn ngoan hơn người khác, thì có phải chính bạn đã tách mình ra khỏi đám đông không? Thay vì đóng blog cho đỡ thị phi, sao bạn không tự nhìn lại mình, tự điều chỉnh mình cho hoà hợp với đám đông hơn?

§         Lại có bạn thỉnh thoảng than phiền có người này người khác GATO (ghen ăn tức ở) với mình. Haizzzz… Cái chữ GATO này, anh chị em thân thích với nhau trong làng hay chọc nhau lắm nè. “GATO”. Khi nói giỡn chơi, khi chọc nhau thì thấy mắc cười, thấy vui vui. Chứ khi nói 1 cách nghiêm chỉnh mà ai đó tự cho là người khác GATO với mình thì hình như nghe hơi không suôn tai cho lắm!

o       Nếu nói người khác GATO vì mình sướng hơn người ta, thì có lẽ bạn nên tự nhìn lại mình! “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”! Phải chăng bạn khoe khoang nhiều quá, để cho người khác phải ganh tị? Chẳng phải người xưa đã dạy, đạo lý ở đời là  “Chớ nên khoe hạnh phúc của mình với người kém hạnh phúc hơn mình?”.  Mình sung sướng, mình tự biết, là đủ! Có muốn khoe, hãy chỉ khoe với người thân thích, hay những  ai cũng sướng giống giống như mình. Khoe với người kém may mắn hơn, nếu không khiến người ta tủi thân, thì chính là tự bạn làm cho người ta ganh tị với mình rồi! Mà, người ta đã ganh tị, thì chuyện nhạo báng, gièm pha … nếu có cũng đâu có gì khó hiểu! Đừng trách người ta nhỏ mọn! Nên chăng, hãy trách mình đã tự gieo ganh ghét!

o       Còn, nếu nói người ta GATO vì mình tài giỏi hơn, thành công hơn thì dường như là hơi quá tự tin??? Mình có là gì đâu dưới trời cao đất rộng, mà dám nghĩ rằng mình tài giỏi hơn ai? Mình đã làm được gì to tát cho cuộc sống chưa? Mình đã đóng góp được gì đáng kể cho xã hội, cho cộng đồng chưa? Hay mình chỉ là 1 người vợ, 1 người mẹ bình thường như bao nhiêu người phụ nữ khác? Có con, thì bao nhiêu người phụ nữa khác cũng có con …! Con mình đẹp, con mình ngoan, con mình đáng yêu? Nói thật, trong mắt những người làm cha mẹ thì con mình bao giờ cũng đẹp, cũng dễ thương, cũng là nhất thế giới thôi! Ai đi GATO với bạn làm gì???!!! Nếu ai đó có đột nhiên ít ghé blog mình chơi, đột nhiên không comment gì, thì chắc phải có lý do gì đó! Nếu còn quý nhau, hãy cố gắng tìm hiểu một cách chân thành! Đừng ngồi đó suy diễn là người ta GATO, rồi than, rồi trách! Biết đâu, lý do người ta thưa lui tới lại là vì tính tình bạn có vấn đề, hay đơn giản chỉ là bất đồng ý kiến! …

§         Chưa hết, trên blog còn có vụ “bản quyền”. Luật pháp quy định rất rõ ràng, cái gì thuộc bản quyền thì không ai có thể tự tiện sử dụng mà không có sự cho phép của chủ sở hữu. Cái đó thì không cần phải bàn! Nhưng, nói “bản quyền” là nói những gì do tự thân một người hay một tổ chức nào đó sáng tác ra, chế tạo ra kia kìa! Tôi viết ra entry này, tôi là tác giả, tôi có “bản quyền” với entry của mình. Bạn chụp được 1 tấm hình đẹp, bạn là tác giả, bạn có “bản quyền” với tấm hình đó. Chứ nếu bạn ngồi sưu tầm ra một loạt những cái tên hay, định đặt cho con mình, rồi chỉ chọn 1. Sau đó, có người khác tình cờ đặt cho con họ cái tên nằm trong danh sách những cái tên bạn đã xem xét lúc trước, rồi bạn lại nói người ta bắt chước mình, “copy ý tưởng” của mình thì … hơi chướng! Trang trí tiệc tùng nọ kia cũng vậy… Ở cái xứ Mỹ này, trang trí gì cũng theo theme. Nếu bạn nghĩ ra được 1 kiểu gì để trang trí cho tiệc nhà mình, thì rốt cuộc cũng phải dựa theo 1 cái theme nào đó người ta bán sẵn, rồi thêm thắt nọ kia chút đỉnh thôi. Sao cứ thấy người khác xài theme giống mình, hay có chút gì tương tự, là lại quy cho người ta cái “tội” copy ý tưởng của mình mà không “give credit” cho mình? Nói vậy, hình như bạn hơi lạm dụng chữ “bản quyền” mất rồi! Chỉ tội cho những người bị nói là “copy ý tưởng” đó … Chuyện chẳng có gì, mà tình bạn, dù chỉ là bạn blog, gầy dựng bấy lâu cũng tan tành … Blog bị giật sập, mà bạn bè thì không nhìn mặt nhau nữa … Tiếc!

§         Một điều “phức tạp” nữa của blog, lại cũng do người chơi blog mà ra! Tôi từng chứng kiến, và nghe mấy chị em bạn blog than phiền, và tôi rất sợ cái “phức tạp” này! Blog có “ảnh hưởng dây chuyền” ghê gớm lắm! Một người viết entry, hay chỉ là 1 cái note, than phiền, “chửi xéo” ai đó mà không nêu tên, thậm chí có khi cũng không kể rõ là chuyện gì. Và, con người mà, hễ có chuyện gì xảy ra, ai cũng thường chỉ nói tốt phần mình. Phần xấu xa là của người kia! Lập tức, bà con nhào vô comment … chửi phụ! Rõ ràng, không biết người được nhắc tới là ai, chẳng biết đầu đuôi gốc ngọn ra làm sao, nhưng bà con cứ chửi rất hăng! Nhiều người sẵn sàng dùng luôn từ ngữ rất nặng nề! Khổ nổi, những người đang tham gia “chửi hội đồng” đó, đôi khi lại không hề biết người bị chửi lại là 1 người bạn khác trong FL của chính mình, 1 người mình vẫn rất quý mến, hay thậm chí rất thân quen! Rồi, tiếng lành đồn xa, mà tiếng chửi thì đồn càng xa, càng nhanh hơn gấp nhiều lần. Trước sau gì những lời “hùn chửi” đó cũng tới tai người … “bị chửi”. Đã ấm ức vì bị bạn nói xấu, còn phát hiện ra vài bạn khác đang thân với mình cũng hùn vô chửi mình … thế là hận đời! Ôi, sao bạn blog toàn những người … “hai mặt”???!!! Nếu mỗi người biết dè dặt hơn một chút khi tham gia “chửi hội đồng” 1 người vắng mặt thì chắc đã tránh được nhiều hiểu lầm đáng tiếc trong cộng đồng blog…

Vậy đó, mấy vụ xoá blog gần đây mà tôi biết dường như cứ loay hoay quanh những chuyện như vầy! Nghĩ tiếc ơi là tiếc!

Tiếc cho những người bạn hơi thừa tự tin mà thiếu tấm lòng, gây khó chịu cho bạn bè, cho chính mình, rồi phải tự mình xoá blog, tự mình rút lui ra khỏi cuộc chơi trong không khí chẳng mấy gì vui vẻ….

Tiếc luôn cho những bạn vô tình phải là nạn nhân của những “phức tạp” không đáng có trên blog, cũng đã phải xoá blog trong ấm ức mà đầy nuối tiếc …

Tôi viết entry này, không dám có ý định “khuyên” ai phải nên làm gì, nên cư xử thế nào khi blog! Bởi với những người đã thừa tự tin mà thiếu tôn trọng dành cho người khác, thì những lời tôi nói nãy giờ đều không có nghĩa …

Viết ra đây nãy giờ, tôi chỉ mong ai đó, nếu đang băn khoăn, đang có ý muốn giật sập căn nhà mình, thì xin nghĩ lại …! Blog bạn viết ra, trước hết, là cho chính bản thân mình. Sau nữa, nếu bạn có con, thì cũng là nhật ký cho con…! Dù chỉ 1 entry, 1 tấm hình, 1 cái note, thì cũng là tâm huyết, là suy tư của bạn dành cho chính mình, cho con, cho cuộc sống! Những cái comment, dù chỉ 1 cái icon mỉm cười, 1 chữ “hug”, thì cũng là những chia sẻ, những quan tâm bạn bè dành cho mình! Nếu quá bận rộn, hay tự nhiên thấy buồn, thấy không có hứng blog, bạn cứ tạm khoá cửa nhà, coi như mình đi vắng … Khi nào khuây khoả, lại quay về! Đừng xoá blog bạn ơi! Bởi khi bạn bấm nút delete đi, là mất hết! Sau này, 1 lúc nào đó, cần tìm lại ký ức, thì biết tìm đâu, phải không bạn?

Wednesday, May 4, 2011

Tự ti - Tự tin và Tự cao

Trong xã hội, thời nào cũng vậy, có lẽ tính cách con người chẳng ai giống ai. Người tốt, người xấu, người hiền, người dữ, người lành, người ác ... đủ hết. Có điều, hình như là dù có tính cách như thế nào đi nữa, mỗi người đều có một trong ba tính cách bắt đầu bằng chữ "tự": TỰ TI - TỰ TIN - TỰ CAO.

Người "TỰ TI"  gần như lúc nào cũng tự cho là mình kém cỏi hơn người khác, mình chẳng có tài cán hay khả năng gì. Có người nhầm lẫn giữa TỰ TI  và KHIÊM TỐN. Không phải vậy! Người khiêm tốn không khoe khoang, không khoác lác là vì họ biết khiêm nhường, biết rằng kiến thức, của cải, may mắn hay hạnh phúc mà họ có chỉ là hạt cát giữa sa mạc, khoe ra chỉ chứng tỏ mình hợm hĩnh. Chứ bản thân họ vẫn biết nhìn nhận giá trị thật của mình. Còn người tự ti thì lại tự cho rằng mình yếu kém, mình nhút nhát, mình xấu xí ... nói chung là mình dở ẹc! Muốn làm việc gì, họ cũng ngại không biết làm. Muốn nói chuyện với ai, họ cũng ngại mình không biết nói. Thậm chí, muốn tự hoạch định ra kế hoạch cho riêng mình, họ cũng không biết mình sẽ có thể làm gì! Vì lẽ đó, người tự ti rất thường hay để vuột mất những cơ hội lớn trong cuộc sống. 

Rõ ràng, tự ti đâu có tốt! Vậy tại sao người ta lại tự ti? Có thể vì họ đã từng bị vài lần thất bại nặng nề rồi bị chỉ trích, chê bai hay thậm chí chà đạp lòng tự trọng nên sinh ra tự ti. Có thể vì họ chưa bao giờ đạt tới được bất cứ 1 thành công nào, dù nhỏ nhất,  nên hoá thành tự ti... Nhưng, có 1 nguyên nhân gây tự ti rất đáng chú ý! Đó là trẻ em bị chính cha mẹ của mình biến thành người tự ti.  Có những bậc phụ huynh suốt ngày la mắng, chê bai con cái. Mà đã chê là chê thậm tệ, đã mắng là dùng cả những từ ngữ mạt sát kiểu "Ngu gì mà ngu như bò", "Sao mà đần độn thế hả?" vv... Có người hễ dạy con là đem con ra so sánh với con nhà người khác, rằng con người ta sao mà giỏi giang, sao mà tài ba quá, còn con nhà mình sao tệ hại, sao tầm thường. Họ cứ nghĩ rằng, so sánh như vậy là tạo cho con động lực phấn đấu để vươn lên bằng những đứa trẻ mà họ đã lấy làm gương. Có lẽ họ quên, hay không biết, rằng, thật ra, làm vậy là huỷ diệt sự tự tin, lòng tự tôn của đứa trẻ! Và lâu dần, họ biến con mình thành một con người tự ti! 

Thêm 1 chữ N vô cuối chữ TI của  TỰ TI thì đã có TỰ TIN! Người tự tin luôn biết khả năng của mình tới đâu, biết mình có thể làm gì, dám dấn thân chấp nhận thử thách mới vv... Không phải ai cũng có TỰ TIN. Nhưng quả tình, đây chính là điều ai cũng cần trang bị cho mình! Đứng trước người khác, hay thậm chí trước đám đông, người tự tin nói chuyện cũng dễ dàng hơn, thuyết phục hơn. Bước chân vô một kỳ thi quan trọng, 1 nhiệm vụ khó khăn, một thử thách gay go, hay chỉ đơn giản là một môi trường mới mẻ, người tự tin cũng cảm thấy thoải mái hơn, không bị quá nhiều áp lực đến mất tinh thần như người thiếu tự tin, hay người tự ti. Sự tự tin giống như 1 lá bùa hộ mạng cho mỗi người khi phải đối diện với các loại khó khăn trong cuộc sống. 

Có điều, nếu như đã là con người bình thường, không nhiều thì ít,  ai cũng có một khả năng, một sở trường nào đó thì sự tự tin lại không phải ai cũng có! Chỉ có người thật sự hiểu khả năng của mình là gì, mức độ tới đâu, và hiểu được môi trường xung quanh hay người đối diện đang cần gì ở mình mới thật sự có thể TỰ TIN. Câu "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng" chắc cũng có ý nghĩa tương tự như vậy!

Kể ra thì cũng không phải dễ thật sự hiểu rõ khả năng của mình để mà tự tin. Nhưng cũng may, sự tự tin là điều mà ngừoi ta có thể cố gắng tự tạo ra cho mình. Và quan trọng hơn nữa, cha mẹ cũng có thể bồi dưỡng lòng tự tin cho con cái ngay từ khi con còn rất nhỏ. Khi con chập chững những bước đầu đời, cha mẹ vỗ tay reo hò "Giỏi, giỏi , bước nữa đi con, bước tới chỗ mẹ nè"; khi con vụng về tự mang được đôi vớ đầu tiên, mẹ cười khích lệ "Đó, con làm được rồi. Đâu có khó hen con."; khi con hớn hở mang về bài kiểm đầu tiên được điểm tốt, ba hân hoan khen tặng "Giỏi! Con tập trung làm bài như vậy là được điểm tốt đó thấy không" vv... tất cả những lời ngợi khen, khích lệ đó đều là những viên gạch đầu tiên, xây cho con sự tự tin, mạnh mẽ sau này.

Ai đã ra đời bươn chải chắc đều sẽ đồng ý rằng có được sự tự tin là bạn đã có được 1 nửa chiếc chìa khoá cho gần như mọi cánh cửa...!

Nhưng, cẩn thận! Cái gì quá lố cũng không tốt! Tự tin cũng chỉ cần vừa đủ là được rồi! Tự tin thái quá có thể dẫn tới 1 trong 2 hậu quả:

Thứ nhất, quá tự tin có khi sẽ thành tự hại mình. Sinh viên không xuất sắc lắm mà quá tự tin khi chọn ngành học thì có thể sẽ phải đổi major hay thậm chí bỏ học giữa chừng vì không kham nổi yêu cầu của chương trình học. Người đi làm còn chưa đủ kinh nghiệm, chưa đủ kỹ năng mà quá tự tin, dám nhận những việc phức tạp không phải chuyên môn của mình thì có thể không hoàn thành nổi nhiệm vụ được giao. Nhẹ thì chỉ mất tín nhiệm trước cấp trên, nặng thì có khi đi mất việc, hay tù tội không chừng! Hay, lấy ví dụ cho dễ hiểu nhất, là chuyện chị em phụ nữ theo chồng sống ở nước ngoài mà muốn theo đuổi chuyện học hành chẳng hạn. Ra nước ngoài sống là coi như chấp nhận làm lại từ con số không. Ai có đủ điều kiện và quyết tâm học lại để bảo đảm cuộc sống sau này đều rất đáng ủng hộ và khuyến khích. Nhưng quan trọng nhất là mỗi người phải biết tự lượng sức mình để quyết định theo học ngành gì, học như thế nào cho phù hợp. Cần có đủ tự tin để vạch ra đường đi cho mình. Nhưng cũng không nên quá tự tin, để rồi chọn lấy ngành học ngoài khả năng! Mà với chị em đã có chồng con rồi thì chữ "khả năng" này phải hiểu rộng ra để bao gồm cả sức học lẫn sức khoẻ và thời gian hạn hẹp có thể dành cho việc học hành! Có thể mình có đủ thông minh, thừa học lực để theo 1 ngành chuyên môn cao thật, nhưng cũng cần phải coi ngành học đó đòi hỏi bao nhiêu thời gian, bao nhiêu sức lực của sinh viên! Chứ nếu cứ đâm đầu theo học, rồi lại kham không nổi lượng bài vở quá nhiều, trong khi mình còn phải lo chồng con, cơm nước, nhà cửa vv... thì hóa ra chính mình đã tự làm khó mình rồi! 

Thứ hai, tự tin thái quá sẽ biến thành TỰ CAO. Người tự cao lúc nào cũng cho rằng mình giỏi giang hơn người, hoặc xinh đẹp hơn người, hoặc khôn ngoan hơn người, hoặc thậm chí ... cái gì mình cũng hơn người! Người tự cao đi đâu, gặp ai cũng sẵn sàng chê bai, bắt bẻ từng sơ sót nhỏ của người đối diện. Với người tự cao thì họ luôn luôn đúng. Người tự cao cũng khó lòng chấp nhận mình thất bại hay thua kém ai ... 

Mà, cái gì khiến người ta tự cao? Có thể có nhiều lý do, nhưng lý do dễ thấy nhất là do người đó cũng có phần giỏi giang hay khả năng nào đó hơn người, rồi cộng thêm những lời ngợi khen, tâng bốc thái quá từ người xung quanh ...Hay, nếu xét kỹ hơn, thì đa phần sự tự cao lại được hình thành ngay trong chính thời niên thiếu của mỗi người, từ những lời khen nhiều khi là vô tội vạ mà cha mẹ dành cho con cái. Một lời khen đúng lúc, đúng chỗ thì giúp con tạo dựng sự tự tin. Nhưng khen tràn lan những phát triển bình thường của trẻ, những tiến bộ mà trẻ nào ở lứa tuổi đó cũng cần phải đạt được vv... thì vô tình lại khiến trẻ tưởng mình giỏi giang hơn người! Thậm chí, cha mẹ khoe khoang nhiều quá cũng có thể khiến con mình thành tự cao, mà từ dân gian bây giờ kêu bằng "chảnh"! Khoe nhà giàu, khoe xế xịn, khoe tiền của đất đai ... Cha mẹ càng hay khoe thì trẻ càng coi những giá trị vật chất đó là thước đo giá trị bản thân, giá trị gia đình. Lâu dần, trẻ thành người tự cao rằng nhà mình giàu có, mình sang trọng ... và đâm ra coi thường ai thiếu thốn hơn mình. Khoe con đẹp, con ngoan, con học giỏi ... kể ra thì cũng chẳng có gì sai! Con cái là gia tài của cha mẹ mà, ai chẳng muốn khoe? Nhưng khoe có chừng mực, và sau lưng con thì được! Chứ cứ gặp ai cũng khoe, ngay cả trước mặt con mà cũng cứ toe toe "con tui giỏi, con tui đẹp, con tui lanh lẹ, con tui thông minh vv..." thì e rằng, lâu ngày, đứa trẻ sẽ tưởng mình là đệ nhất thiên hạ! Theo sau cái tự cao đó có thể sẽ là rất nhiều những kiểu tính cách khiến kẻ "đệ nhất thiên hạ"  khó mà hoà nhập với cộng đồng, với xã hội quanh mình! Nhẹ thì trẻ chỉ tự cao, háo thắng, đâm ra khó kết bạn, và cũng khó duy trì những mối quan hệ bạn bè tốt đẹp. Nguy hại hơn, trẻ lại thành người không biết chấp nhận thất bại. Lỡ đâu 1 lần nào đó thi rớt, hay vấp ngã trên đường đời, đứa trẻ không biết chấp nhận thất bại thậm chí có thể nghĩ ngay tới chuyện quyên sinh! 

Vậy đó, rõ ràng là rất nên tự tin, chứ đừng tự ti. Nhưng, tự tin cũng chỉ nên vừa phải, đừng thái quá mà thành tự hại mình hay tự cao tự đại!  

Và, nếu bạn thấy những gì tôi nói linh tinh nãy giờ là có lý, thì chắc bạn cũng sẽ đồng tình, rằng chính cha mẹ là người có thể góp phần tạo nên tính cách sau này của con cái. Thương con, chắc ai trong chúng ta cũng muốn con mình tự tin bước vào đời, không tự ti mà cũng chẳng tự cao. Vậy thì, nên chăng, chính chúng ta cẩn trọng dùng lời khen sao cho đúng nơi, đúng lúc, đúng liều lượng nhất để con không vì thiếu lời khen mà tự ti, hay dư lời khen mà thành tự cao. Sau này, dấn thân ra đời, con cái chúng ta sẽ trân trọng những lời khen hợp lý ngày xưa của cha mẹ lắm, bạn nhỉ? 

PS: Cũng không thật sự phù hợp lắm, không nói đủ được ý cần phải nói, nhưng vẫn tặng 1 người đang hơi thiếu tự tin! Tui thương người lắm người ơi