Tuesday, May 24, 2011

Xoá blog - vì đâu nên nỗi?

Dạo này làng Mul bé nhỏ coi bộ "dậy sóng ba đào" quá! Cứ vài bữa là lại thấy 1 người đóng blog, vài bữa là lại gặp dòng "User .... does not exit"... Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy bần thần 1 chút ... Sao vậy ta? Mỗi entry trong blog là 1 góc nào đó trong cuộc sống tinh thần của mỗi người, mỗi album mỗi video clip là 1 phần kỷ niệm, mỗi cái note là một phút giây nào đó trong đời. Mỗi cái comment nhận về cũng là sự quan tâm, chia sẻ của bạn bè trên blog ... Xoá đi 1 cái account là mất hết tất cả. Nếu không có chuyện gì quá to tát, không có thiệt hại hay tổn thương gì quá nghiêm trọng về mặt tinh thần, thì có thật sự cần thiết phải bấm nút 1 cái, rồi xoá sạch như vậy hay không? Tôi đã tự hỏi đi hỏi lại mình câu đó qua mỗi lần có 1 người bạn trong FL mình xoá account... mà vẫn chưa tìm được câu trả lời. Chỉ thấy tiếc, rất tiếc cho mỗi một lần 1 cái nick mất đi ...

Mà, vì sao người ta đóng blog vậy hen???

Trước giờ, trong số những vụ đóng blog tôi từng biết thì chỉ có 3 "vụ việc" là do chủ blog bị tổn thương nghiêm trọng về mặt tinh thần: 1 người bị kẻ xấu đem hình con về blog riêng rồi đặt chuyện vu khống sinh con hộ, 1 người bị ai đó comment sỉ nhục chuyện lấy chồng DL, 1 người  cũng bị sỉ vả vô lý trong khi bản thân đang phải đối diện với quá nhiều bế tắc trong cuộc sống riêng ngoài đời thực. Hai trong số 3 người này đều đã mở lại blog khác, hạn chế FL để được yên ổn hơn, và đều vẫn đang là những người bạn blog thân thiết của tôi. Và, đối với tôi, thật sự, chỉ có 3 trường hợp này là tôi thấy quyết định xoá blog là hợp tình hợp lý nhất (dù vẫn tiếc...) Ngoài 3 trường hợp đó ra, thật tình tôi cứ thấy những trường hợp khác nó lãng lãng làm sao đâu...

Bận rộn quá, xoá blog? Uhm ... đâu có ai quy định mỗi người phải dành ra mỗi ngày bao nhiêu phút để lên blog thì mới được duy trì blog. Thiết nghĩ, trong bộn bề cuộc sống thời nay, blog chỉ nên chiếm phần rất nhỏ trong lịch trình sinh hoạt hàng ngày của mỗi người. Rảnh rỗi thì log in, có hứng thú thì viết chút ít, không thì đi 1 vòng thăm nhà bạn bè, để lại vài dòng comment chào nhau. Không rảnh lắm, mà ghiền blog, nhớ bạn, thì khỏi viết lách gì, chỉ đi 1 vòng, thậm chí khỏi comment... .Đã là bạn bè thân quen trong FL, chắc chẳng ai phiền trách gì khi bạn mình quá bận. (Bản thân tôi, thường thì bận rộn nhiều hơn là rảnh rỗi, mà có tâm sự gì, hay muốn chia sẻ gì, lại treo 1 cái note lên rồi bỏ đi mất biệt, chẳng reply lại được 1 cái comment nào...nhiều khi cũng thấy ngại,  mà bạn bè nào có ai trách móc gì đâu?) Còn, lỡ như mà bận lắm lắm, không thể log in, thì cứ lo làm việc của mình thôi. Vài bữa, vài tuần, hay thậm chí vài tháng mới quay trở vô, cũng có sao đâu? Cứ để "nhà" ở đó, vắng vẻ thiệt, bụi bặm giăng đầy thiệt, nhưng khi mình quay về, "nhà" vẫn còn nguyên đó. Đâu ai bận rộn cả đời, đến nỗi không bao giờ còn quay lại blog nữa đâu? Vậy sao không đợi đến khi bớt bận rộn, khi mệt mỏi buồn phiền, muốn lục lại ký ức thì bao nhiêu thứ mình viết vẫn còn, bao nhiêu sự quan tâm, chia sẻ của bạn bè vẫn còn ... Sẽ phải mất vài buổi, vài ngày hay thậm chí vài tuần để "làm ấm lại căn nhà" ... nhưng vẫn còn hơn là căn nhà đã "sập" mất tiêu!

Mà, nếu đã nói vì bận mà xoá blog, thì sao xoá Multi đi, rồi lại quay qua Facebook mà “hoạt động”? Chẳng lẽ lên FB thì đỡ tốn thời gian hơn ở Multi hay sao?

Blog phức tạp quá, xoá blog? Uhm ... Nói cho cùng, xã hội loài người từ trước đến nay đã có bao giờ không phức tạp? Blog cũng là 1 xã hội, dù là “ảo” nhưng người chơi blog cũng là cộng đồng thu nhỏ của xã hội mà thôi, sao tránh được chữ "phức tạp"? Nhưng, thẳng thắn mà nói, blog có "phức tạp" hay không cũng là do con người mà ra cả! Điểm lại những vụ đóng blog gần đây là thấy ngay ...

§         Ngoài đời thực, ngay giữa 1 nhóm bạn bè, đồng nghiệp, hay thậm chí trong 1 gia đình, chuyện không đồng tình với nhau khi này khi khác đã là chuyện rất bình thường. Huống gì trên blog, bạn bè trong 1 FL lại có thể có xuất thân hoàn toàn khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, tuổi tác cũng chênh lệch vô chừng ... Vậy thì làm sao tránh khỏi chuyện bất đồng ý kiến?

o       Chị A nghĩ chuyện này là đúng, mà chị B cho là sai thì đâu có gì là lạ? Sao không cư xử trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau cho vui vẻ cả làng? Khích bác, hay dè bỉu nhau làm gì cho có chuyện? Có nhiều người cứ vin vào lý do "tính mình thẳng thắn, có sao nói vậy", rồi hễ thấy ai nói gì không đúng ý mình là cứ comment "thẳng thắn" mà không nhận ra là mình đang nhìn vấn đề rất phiến diện. Mỗi người có 1 hoàn cảnh khác nhau, 1 cuộc sống khác nhau, và nhận thức về cuộc sống cũng khác nhau. Nếu bạn không thể đòi hỏi 1 anh kỹ sư cơ khí có cùng ý kiến với 1 nhà thơ về vẻ đẹp của giọt sương trong nắng sớm, thì cũng đừng đòi hỏi mọi người đều phải đồng ý kiến với mình. Nếu không ai có thể bắt bạn thay đổi quan điểm về chuyện nuôi dạy con cái, hay cách cư xử với người xung quanh, thì bạn cũng đừng nên đòi hỏi ai đó nhất định phải đồng ý với mình mới đúng.

o       Lẽ dĩ nhiên, bạn có quyền nêu ý kiến của mình, có quyền góp ý cho bạn bè chuyện này, chuyện kia, thậm chí muốn tranh luận cũng được. Nhưng, sao mỗi khi gõ comment, bạn không thử đặt mình vô vị trí người bạn mình đang đối thoại, để chọn lựa câu chữ, ý tứ và cách diễn đạt sao cho đừng làm tổn thương chủ blog, mà chủ blog thì vẫn hiểu ý mình? Ý mình nói ra, chủ blog có thể đồng tình, có thể phản đối, nhưng sẽ không lấy đó làm buồn, hay thậm chí nổi cơn tự ái! Người hiền lành mà tự ái thì chỉ buồn 1 mình, rồi đâm ra suy nghĩ lung tung. Chứ người "dữ" hơn 1 chút, thì tránh sao khỏi chuyện phản pháo lại bằng 1 entry nào đó, hay là lại mắng chửi nhau ầm ầm trên blog???

o       Người ta hay nói "Của cho không bằng cách cho". Câu đó nếu phát triển thành "Nội dung nói không bằng cách nói" chắc cũng không sai! Lấy ví dụ nhé, tôi vô nhà 1 bạn đã không còn trẻ lắm, nhưng mới có con đầu lòng, và đọc thấy bạn ấy kể chuyện học cách cắt móng tay cho con. Bạn nghĩ coi, nếu muốn chọc ghẹo người bạn đó 1 chút, câu comment “Cha, có con rồi người ta siêng học ghê hen, cắt móng tay cũng học nữa kìa” có dễ đọc, dễ nghe hơn rất nhiều lần so với câu “Cắt móng tay mà cũng phải học nữa hả trời?” hay không? Tôi không biết người bạn đã comment “Cắt móng tay mà cũng phải học nữa hả trời” đó giỏi giang tới mức nào, nuôi con khéo tới mức nào, mà tôi chỉ thấy khó chịu dùm cho người được hỏi … Thử nghĩ, nếu bạn ấy là 1 người thích đốp chát thì có phải là đã có chuyện rồi không?

o       Nếu bạn cứ nhân danh sự thẳng thắn của mình mà muốn nói gì thì nói, muốn xúc phạm ai thì xúc phạm … thì blog “phức tạp” là do bạn chứ do ai? Thay vì buồn trách người này, người kia “không thích nghe nói thẳng”, “không chịu nghe góp ý” vv…, sao bạn không thử góp ý nhẹ nhàng hơn, chọn lọc câu chữ hơn cho đỡ làm tổn thương người khác? “Lời nói không mất tiền mua”, sao không lựa lời một chút cho comment mình viết ra bớt sốc? Mà, nói cho cùng, đâu phải lúc nào cũng cần phải “góp ý” mọi lúc mọi nơi đâu? Vài cái lỗi chính tả, vài câu văn lủng củng, vài từ dùng không chuẩn lắm … đâu phải là điều gì quan trọng lắm cho 1 entry trên blog? Có phải bài viết đăng báo đâu mà đòi hỏi người ta phải chuẩn xác? Đồng ý là, khi văn của bạn luôn suôn sẻ, lỗi chính tả, lỗi từ vựng, lỗi văn phạm cũng không bao giờ mắc phải, thì bạn rất dễ thấy khó chịu khi đọc phải những lỗi đó. Nhưng, bạn à, xã hội mà, đâu phải ai cũng như mình! Mỗi người có 1 khả năng khác nhau, ai cũng có điểm mạnh điểm yếu riêng. Có thể bạn viết lách giỏi hơn, nhưng chưa chắc bạn đã tháo vát bằng người khác. Có thể người ta yếu về văn chương, câu cú, nhưng chưa chắc đã kém gì bạn trong chuyện tề gia nội trợ vv… Nếu những điều sai sót người ta viết ra không thể làm hại gì ai, không ảnh hưởng gì tới sức khoẻ hay tính mạng của ai, thì sao không cho qua hả bạn? Vốn dĩ “Nhân vô thập toàn”, bạn coi nặng làm chi những sơ sót không đáng đó, rồi bắt bẻ người ta từng chữ, từng lời?  Bạn xét nét làm chi, rồi lại thắc mắc, “sao tui chỉ nói thẳng, nói đúng thôi mà người ta ghét?”. Tự hỏi rồi bạn lại tự trả lời “Vì tui không hoà hợp được với đám đông”… Bạn tự khẳng định mình đúng, mình làm toàn chuyện theo khoa học, theo đúng sách vở, rồi lại cho rằng mình không hoà hợp được với đám đông. Vậy chẳng phải bạn gián tiếp kết luận là đám đông chẳng ai hiểu biết bằng mình, chẳng ai biết làm đúng như mình? Đã vậy, trách sao bạn lại không cho mình cái quyền coi mình cao hơn thiên hạ, rồi tự nhiên phán xét người này đúng, kẻ kia sai, tự nhiên áp đặt người xung quanh phải như vầy, như vầy mới hợp lý? Mà, khi bạn đã tự đặt mình ở vị trí cao hơn người khác, tự cho mình là khôn ngoan hơn người khác, thì có phải chính bạn đã tách mình ra khỏi đám đông không? Thay vì đóng blog cho đỡ thị phi, sao bạn không tự nhìn lại mình, tự điều chỉnh mình cho hoà hợp với đám đông hơn?

§         Lại có bạn thỉnh thoảng than phiền có người này người khác GATO (ghen ăn tức ở) với mình. Haizzzz… Cái chữ GATO này, anh chị em thân thích với nhau trong làng hay chọc nhau lắm nè. “GATO”. Khi nói giỡn chơi, khi chọc nhau thì thấy mắc cười, thấy vui vui. Chứ khi nói 1 cách nghiêm chỉnh mà ai đó tự cho là người khác GATO với mình thì hình như nghe hơi không suôn tai cho lắm!

o       Nếu nói người khác GATO vì mình sướng hơn người ta, thì có lẽ bạn nên tự nhìn lại mình! “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”! Phải chăng bạn khoe khoang nhiều quá, để cho người khác phải ganh tị? Chẳng phải người xưa đã dạy, đạo lý ở đời là  “Chớ nên khoe hạnh phúc của mình với người kém hạnh phúc hơn mình?”.  Mình sung sướng, mình tự biết, là đủ! Có muốn khoe, hãy chỉ khoe với người thân thích, hay những  ai cũng sướng giống giống như mình. Khoe với người kém may mắn hơn, nếu không khiến người ta tủi thân, thì chính là tự bạn làm cho người ta ganh tị với mình rồi! Mà, người ta đã ganh tị, thì chuyện nhạo báng, gièm pha … nếu có cũng đâu có gì khó hiểu! Đừng trách người ta nhỏ mọn! Nên chăng, hãy trách mình đã tự gieo ganh ghét!

o       Còn, nếu nói người ta GATO vì mình tài giỏi hơn, thành công hơn thì dường như là hơi quá tự tin??? Mình có là gì đâu dưới trời cao đất rộng, mà dám nghĩ rằng mình tài giỏi hơn ai? Mình đã làm được gì to tát cho cuộc sống chưa? Mình đã đóng góp được gì đáng kể cho xã hội, cho cộng đồng chưa? Hay mình chỉ là 1 người vợ, 1 người mẹ bình thường như bao nhiêu người phụ nữ khác? Có con, thì bao nhiêu người phụ nữa khác cũng có con …! Con mình đẹp, con mình ngoan, con mình đáng yêu? Nói thật, trong mắt những người làm cha mẹ thì con mình bao giờ cũng đẹp, cũng dễ thương, cũng là nhất thế giới thôi! Ai đi GATO với bạn làm gì???!!! Nếu ai đó có đột nhiên ít ghé blog mình chơi, đột nhiên không comment gì, thì chắc phải có lý do gì đó! Nếu còn quý nhau, hãy cố gắng tìm hiểu một cách chân thành! Đừng ngồi đó suy diễn là người ta GATO, rồi than, rồi trách! Biết đâu, lý do người ta thưa lui tới lại là vì tính tình bạn có vấn đề, hay đơn giản chỉ là bất đồng ý kiến! …

§         Chưa hết, trên blog còn có vụ “bản quyền”. Luật pháp quy định rất rõ ràng, cái gì thuộc bản quyền thì không ai có thể tự tiện sử dụng mà không có sự cho phép của chủ sở hữu. Cái đó thì không cần phải bàn! Nhưng, nói “bản quyền” là nói những gì do tự thân một người hay một tổ chức nào đó sáng tác ra, chế tạo ra kia kìa! Tôi viết ra entry này, tôi là tác giả, tôi có “bản quyền” với entry của mình. Bạn chụp được 1 tấm hình đẹp, bạn là tác giả, bạn có “bản quyền” với tấm hình đó. Chứ nếu bạn ngồi sưu tầm ra một loạt những cái tên hay, định đặt cho con mình, rồi chỉ chọn 1. Sau đó, có người khác tình cờ đặt cho con họ cái tên nằm trong danh sách những cái tên bạn đã xem xét lúc trước, rồi bạn lại nói người ta bắt chước mình, “copy ý tưởng” của mình thì … hơi chướng! Trang trí tiệc tùng nọ kia cũng vậy… Ở cái xứ Mỹ này, trang trí gì cũng theo theme. Nếu bạn nghĩ ra được 1 kiểu gì để trang trí cho tiệc nhà mình, thì rốt cuộc cũng phải dựa theo 1 cái theme nào đó người ta bán sẵn, rồi thêm thắt nọ kia chút đỉnh thôi. Sao cứ thấy người khác xài theme giống mình, hay có chút gì tương tự, là lại quy cho người ta cái “tội” copy ý tưởng của mình mà không “give credit” cho mình? Nói vậy, hình như bạn hơi lạm dụng chữ “bản quyền” mất rồi! Chỉ tội cho những người bị nói là “copy ý tưởng” đó … Chuyện chẳng có gì, mà tình bạn, dù chỉ là bạn blog, gầy dựng bấy lâu cũng tan tành … Blog bị giật sập, mà bạn bè thì không nhìn mặt nhau nữa … Tiếc!

§         Một điều “phức tạp” nữa của blog, lại cũng do người chơi blog mà ra! Tôi từng chứng kiến, và nghe mấy chị em bạn blog than phiền, và tôi rất sợ cái “phức tạp” này! Blog có “ảnh hưởng dây chuyền” ghê gớm lắm! Một người viết entry, hay chỉ là 1 cái note, than phiền, “chửi xéo” ai đó mà không nêu tên, thậm chí có khi cũng không kể rõ là chuyện gì. Và, con người mà, hễ có chuyện gì xảy ra, ai cũng thường chỉ nói tốt phần mình. Phần xấu xa là của người kia! Lập tức, bà con nhào vô comment … chửi phụ! Rõ ràng, không biết người được nhắc tới là ai, chẳng biết đầu đuôi gốc ngọn ra làm sao, nhưng bà con cứ chửi rất hăng! Nhiều người sẵn sàng dùng luôn từ ngữ rất nặng nề! Khổ nổi, những người đang tham gia “chửi hội đồng” đó, đôi khi lại không hề biết người bị chửi lại là 1 người bạn khác trong FL của chính mình, 1 người mình vẫn rất quý mến, hay thậm chí rất thân quen! Rồi, tiếng lành đồn xa, mà tiếng chửi thì đồn càng xa, càng nhanh hơn gấp nhiều lần. Trước sau gì những lời “hùn chửi” đó cũng tới tai người … “bị chửi”. Đã ấm ức vì bị bạn nói xấu, còn phát hiện ra vài bạn khác đang thân với mình cũng hùn vô chửi mình … thế là hận đời! Ôi, sao bạn blog toàn những người … “hai mặt”???!!! Nếu mỗi người biết dè dặt hơn một chút khi tham gia “chửi hội đồng” 1 người vắng mặt thì chắc đã tránh được nhiều hiểu lầm đáng tiếc trong cộng đồng blog…

Vậy đó, mấy vụ xoá blog gần đây mà tôi biết dường như cứ loay hoay quanh những chuyện như vầy! Nghĩ tiếc ơi là tiếc!

Tiếc cho những người bạn hơi thừa tự tin mà thiếu tấm lòng, gây khó chịu cho bạn bè, cho chính mình, rồi phải tự mình xoá blog, tự mình rút lui ra khỏi cuộc chơi trong không khí chẳng mấy gì vui vẻ….

Tiếc luôn cho những bạn vô tình phải là nạn nhân của những “phức tạp” không đáng có trên blog, cũng đã phải xoá blog trong ấm ức mà đầy nuối tiếc …

Tôi viết entry này, không dám có ý định “khuyên” ai phải nên làm gì, nên cư xử thế nào khi blog! Bởi với những người đã thừa tự tin mà thiếu tôn trọng dành cho người khác, thì những lời tôi nói nãy giờ đều không có nghĩa …

Viết ra đây nãy giờ, tôi chỉ mong ai đó, nếu đang băn khoăn, đang có ý muốn giật sập căn nhà mình, thì xin nghĩ lại …! Blog bạn viết ra, trước hết, là cho chính bản thân mình. Sau nữa, nếu bạn có con, thì cũng là nhật ký cho con…! Dù chỉ 1 entry, 1 tấm hình, 1 cái note, thì cũng là tâm huyết, là suy tư của bạn dành cho chính mình, cho con, cho cuộc sống! Những cái comment, dù chỉ 1 cái icon mỉm cười, 1 chữ “hug”, thì cũng là những chia sẻ, những quan tâm bạn bè dành cho mình! Nếu quá bận rộn, hay tự nhiên thấy buồn, thấy không có hứng blog, bạn cứ tạm khoá cửa nhà, coi như mình đi vắng … Khi nào khuây khoả, lại quay về! Đừng xoá blog bạn ơi! Bởi khi bạn bấm nút delete đi, là mất hết! Sau này, 1 lúc nào đó, cần tìm lại ký ức, thì biết tìm đâu, phải không bạn?

52 comments:

  1. Cảm ơn chị đã viết ra những lời tâm sự này , thật giống với suy nghĩ của em về thế giới blog .

    ReplyDelete
  2. con thieu truong hop xoa blog vi ngu ngu bam' nham nut cua em nua a :))

    ReplyDelete
  3. Tui cam thay may cai entry cua ban Manh luc nay deu co background trang. Nhin xau qua. Tui cam thay ho then qua nen ... tui dinh xoa blog!

    ReplyDelete
  4. Đọc xong chỉ biết nói: Em viết hay quá.

    ReplyDelete
  5. Chi viet hay qua, toan nhung chuyen em biet nhung khong viet ra duoc nhu vay. Em mac cuoi nhat la vu GATO, luc truoc em co noi voi chi Cua nhung nguoi ma noi nguoi khac gato minh la nhung nguoi bi mac benh hoang tuong :))

    ReplyDelete
  6. Wow...chuyen nhu vay ma` chi viet ra duoc 1 entry dai va hay qua'... khen khen chi.

    ReplyDelete
  7. MA oi, entry hay va rat sau sac..

    ReplyDelete
  8. chị viết rất chi tiết và chính xác, em cũng có cùng suy nghĩ với chị nhưng em ko biết diễn đạt sao cho suôn sẻ và chặt chẽ như chị đã viết. Cám ơn vì entry này của chị như nói hộ suy nghĩ của em.

    ReplyDelete
  9. Uh, cu 1 nguoi ra di, minh lai cam thay buon, lam sao tim duoc nhau o chon ta ba nay day????

    ReplyDelete
  10. Hay wa c ui , cu nhu c dang viet noi long cua e ahhhhhh :(

    ReplyDelete
  11. that su mul ko con net de thuong trong sang nhu hoi yahoo. entry nay coi nhu noi ho ban khoan cho cac ban choi blog khac...mih cung nghi nhu vay ma ko viet duoc ....:)

    ReplyDelete
  12. Em thi` em add them dieu nay.........co nhieu nguoi, co len an la` nguoi nay nguoi kia vo duyen.......trong khi mi`nh noi ra, chang cau nao la` co duyen co, co nguoi luc nao cung viet len nhung triet ly dao duc, nhung that ra, lai len an chinh gia dinh cua minh............Co nhieu nguoi, khi nho vo nguoi khac, thi comment um su`m, om toi........het nho va roi, thi bien mat tam...........hahha........Em thi em thich o lai mul, vi no muon mau muon ve wa............dzuiiiiiiiiiiiiiiiiii

    ReplyDelete
  13. Chị viết quá hay, quá chuẩn và quá.....dài hahaha.....j/k

    ReplyDelete
  14. em vào cảm ơn chị, bài viết hay lắm chị ạ, hy vọng mình sẽ không bao giờ phải xóa blog ha chị ha

    ReplyDelete
  15. Entry hay qua, em cung có vài người bạn nhiều khi họ comment không hợp ý mình, em viết lại, rồi họ cung viết lại...mà thấy bắt đầu có vẽ dạy đời.. Cũng hơi bực, viết lại , nhưng viết xong, suy nghĩ, xoá cho xong chuyện, cứ cho họ là đúng, cãi tới cãi lui chi cho mình bực mình :-))) boi vậy chơi blog nhiều khi cứ ậm u cho qua chuyện, có những cái em muốn hỏi thiệt tình hay cần sự đồng cảm thì em chì set cho Nhung nguoi mà em thấy Minh có thể cho mình kinh nghiệm hay cho Minh sự chia se để lấy lại tinh thân Nhung lúc Minh muốn Buôn xuôi với cuộc sống...
    Đúng như chi nói có ban rộn thì lâu lâu ghé tham moi nguoi 1 tí, nếu La 1 nguoi ban that su không có tinh Gato thi họ sẽ hiểu và không trách mình

    ReplyDelete
  16. Nuot luoi 7 lan truoc khi noi
    Ban suy nghi bao nhieu seconds truoc khi noi cho toan the gioi biet suy nghi cua minh ?

    ReplyDelete
  17. Em đồng ý hết với chị những cái trên
    Quan điểm em viết Blog là viết cho con, viết để ghi lại tất cả để sau này tụi nhỏ đọc lại, mình cũng đọc lại. Chứ thời gian qua mau, mình hay quên lắm, nếu không ghi thì quên ngay. Uổng. Hồi xưa em không biết tuổi thơ mình thế nào, giờ con mình có thể biết được hàng ngày chúng ra sao, phát triển thế nào. Nên em duy trì blog tới giờ. Thậm chí, nhiều khi ít comment cũng không sao.
    - Em hài lòng với blog là em gặp nhiều người bạn tốt ở đây, cùng em chia sẻ mọi ngóc ngách của cuộc sống. hay quá chị ha.

    ReplyDelete
  18. rat chuan..chuc ca nha` luon Vui Khoe nha..

    ReplyDelete
  19. Ta nói, viết blog nhiều khi cũng giống như việc đẽo cày giữa đường. Mọi người kẻ qua người lại, bàn luận một câu... nhiều khi cuối cùng góp ý đâu không thấy mà lại rối thêm. Thiển ý của mình, việc gì nghiêm túc, nghiêm trọng cần chia sẻ hay hỏi ý kiến thì nên "chọn mặt gửi vàng" hỏi đúng người đúng chổ... Việc giao lưu thân mật, tặng quà cáp... cũng nên có sự chọn lựa. Tự nhiên nhiều khi mới biết nhau qua blog, hiểu nhau chưa rỏ đã vội vàng cho cho, nhận nhận... rồi tới khi giận hờn thì lôi ra kể lể... Cũng đúng thôi, văn là người. Lòng mình cũng đừng nên mở cửa toát hoát cho thiên hạ dòm ngó chê khen bà hén :D. Sau này tui hỏng mở cửa nữa là lý do này!

    ReplyDelete
  20. Quá hay và quá đúng. Chân thành cảm ơn tác giả của entry này (một người khách qua đường hihi)

    ReplyDelete
  21. Cám ơn tác giả đã "thay llời muốn nói" cho rất nhiều người. Bà viết hay và chí lý lắm
    Tui GATO cái vụ văn chương của bà quá chắc mai tui đóng blog khakha

    ReplyDelete
  22. Hay lắm chị nha! Điểm 10 cho chất lượng trước rồi hãy tính sau :-)

    ReplyDelete
  23. Sao mà bà viết hay vậy bà? Tui chả bao giờ đóng blog đâu mặc dù blog tui chẳng có gì mới mẻ hết... lâu lâu gởi vào vài tấm ảnh của con, của tui mà hông viết thêm chữ nào... hehehe...

    ReplyDelete
  24. Viet hay lam ban ui!!! Ba Thao nhe, tu'm duoc ba o day. Ko viet ma cung ko tra loi tui nua, t5 di an crawfish ko?

    ReplyDelete
  25. đúng là nhìn hàng xóm dỡ nhà (blog) mà tiếc giùm cho họ chị nhỉ. Chỉ cần mỗi người nhìn sự việc ở 1 khía cách tích cực khách quan hơn thì em thấy trên blog hay là ngoài cuộc sống mọi thứ đều dễ chịu hơn nhiều.

    Thanks chị về bài viết rất hay

    ReplyDelete
  26. like like like ... chị viết quá hay :)

    ReplyDelete
  27. Chinh xac, chinh xac luon do chi.;))

    ReplyDelete
  28. Viet hay lam M.A ! Ba chon lon nghe roi :)

    Tui cung ban ron lam, nhung cung khong dong blog - mac du it khi post bai - vi quyen luyen voi nhung nugoi ban trong FL do !

    ReplyDelete
  29. He he he .... đọc thấy nhột rùi à nhen, tui giận à nhen :)), tui về tui del à nhen :))

    ReplyDelete
  30. Chị MA viết hay tuyệt vời!

    ReplyDelete
  31. Em thì nghĩ một ngày nào đó ko còn blog, ko gặp được các chị, các bạn trong Fl nữa chắc em buồn lắm vì nhờ blog mà em cảm thấy đỡ cô đơn và có người quan tâm chia sẻ

    ReplyDelete
  32. Em rất thích bài viết này của chị. Chơi blog nhưng em cũng ít khi vào, lâu lâu tọt vô dạo vài vòng thôi. Đọc bài này, nghĩ chơi blog cũng là 1 phương pháp để mình học cách BÌNH - LẶNG & NHẪN khi tiếp xúc với mọi người, đúng kg chị?

    ReplyDelete
  33. Bài viết rất đầy đủ nội dung và ý nghĩa, khen chủ blog cái nè. Theo ý chị thì đã tham gia blog là phải biết tự điều chỉnh mình, cái gì cũng có hai mặt tốt và xấu, do mình tất cả thôi, mình nên khéo léo để dung hòa được với các mối quan hệ thì sẽ được nhiều hơn mất. Đôi khi những người đó chủ quan tự cho mình hơn người khác để tách mình ra và tự cho rằng mình không hòa hợp chứ không phải do blog. Tất cả do mình thôi, trong chừng mực nào đó, nếu mình biết chấp nhận cái khác biệt để uyển chuyển dung hòa thì sẽ không cảm thấy blog rắc rối phức tạp hay thị phi gì cả.

    ReplyDelete
  34. Góp ý nhỏ là theme thì đẹp nhưng font chữ nhỏ và màu sắc khó đọc quá MA.

    ReplyDelete
  35. Cam on rat nhieu ve bai viet hay. Nha cua minh cung de bui bam nhen giang to :-) Minh thi luoi viet, cu bi chong la hoai vi luoi viet, nhung lai sieng doc :-) Thuong hay vao blog de doc ke va hoc hoi duoc rat nhieu dieu hay ve cuoc song va tinh cam ban be, tinh cam cong dong.

    ReplyDelete
  36. hehehe... ba co the goi cell cho tui muh, thu nam truoc 2pm is fine, after 2pm I can't. Call me please, thanks.

    ReplyDelete
  37. @all: rất cám ơn các bạn đã đọc và comment cho entry này. Đây chỉ là chút suy nghĩ riêng và vài điều góp nhặt từ ý kiến bạn bè mà thôi. Như MA đã nói, chỉ để các bạn đang có ý định xoá blog có thể nhìn nhận mọi việc nhẹ nhàng hơn để thấy chuyện không nghiêm trọng tới mức phải xoá blog như vậy. Mỗi người chúng ta chắc đều từng có băn khoăn, bức xúc về chuyện này, nhưng không có thời gian ngồi nhìn lại vấn đề một cách tổng quát thôi. Vậy nên MA cũng chỉ cổ gắng làm động tác tóm tắt lại như vầy. Mong những ai còn ở lại với blog sẽ thấy dễ chịu hơn phần nào.
    MA đọc kỹ từng comment của các bạn rồi, và rất vui vì nhiều người cũng nghĩ như mình. Nhưng xin phép không reply lại từng comment nhe các bạn.
    Chúc mọi người luôn vui nha!

    ReplyDelete
  38. dạ, em biết vậy mà không biết làm sao chỉnh font với background cho phần comment này chị ơi! hụ hụ

    ReplyDelete
  39. con nhỏ này bị nhiễm FB nè bà

    ReplyDelete
  40. Tui thì nghĩ vầy: tui lập blog là để lưu lại kỷ niệm, khỏanh khắc đáng nhớ của các thành viên trong gđ tui, những điều lo lắng trong cuộc sống và muốn học hỏi kinh nghiệm nuôi dạy con... từ đó tui muốn chia sẻ với bạn bè mình. Bởi vậy nhiều lúc tui nhận những comment chỉ trích hay lên lớp mình tui thấy hơi buồn nhưng rồi tự nhủ: mỗi người mỗi tính, quan trọng là họ k phải là người xấu. Cứ nghĩ vậy đi hén! Blog là nơi tui NHẬN được nhiều điều hay, còn những cái k hay thì mình quên càng nhanh càng tốt. Vậy đi, cho nhẹ đầu.

    ReplyDelete
  41. Có nhiều niềm riêng khó nói lắm, đừng trách khi chưa thấu đáo mọi việc nghe em.

    ReplyDelete
  42. Có ôm hôn thắm thiết hông? :D

    ReplyDelete
  43. QQua coi có sửa màu được chưa. Bạn Manh cũng nên nhớ rằng theme này dành cho những blog thích ẩn mình, chán dèm pha,... nên còm ai ngươ2i ấy đọc thôikhó đọc lẫn nhau, 1 cách thử thách chứng minh sự kiên nhẫn và thực tâ của ng xem, hihi
    J.k

    ReplyDelete
  44. love it chi ...em cung~ tung` kho^ng muo^n' choi blog nua~ nhung ro^i` lai tho^i vi` ...buo^n` va` tie^c' ...1 comment cua? 1 nguoi` ban trong FL tho^i ma` xoa' di cung~ tha^y' tie^c' nua~ huo^ng' chi la` ca? 1 cai' blog cua? minh` .....

    ReplyDelete
  45. Gio doc lai entry nay thay dung y minh ghe, do minh ca thoi chu do thua ai hen.

    ReplyDelete