Theo lời bác sĩ khuyến khích thì tui bắt đầu "tập thể dục" cho 2 nhóc từ sau 2 tuần tuổi. Bài tập đơn giản mà hiệu quả nhất là cho con nằm sấp. Dĩ nhiên là khi mới 2 tuần tuổi thì bé không tự lật để nắm sấp được. Mẹ phải đặt cho bé nằm sấp xuống (tốt nhất là trên mặt phẳng hơi cứng chứ không nên để trên nệm). Theo phản xạ tự nhiên, bé sẽ ngẩng đầu lên. Những lần đầu, bé sẽ chỉ hơi nhấc đầu lên chút xíu. Nhưng sau 1 vài lần thì bé sẽ ngẩng đầu được cao hơn. 
Hai chị em Song Thảo hồi chưa đầy tháng thì đã ngẩng đầu được như vầy.
Đến 2 tháng thì bé đã có phản xạ co chân lên trườn tới khi được cho nằm sấp.
Bài tập này giúp cho cả cổ, vai lẫn cơ bụng của bé đều cứng cáp. Và hình như nhờ vậy mà khi biết bò, biết trườn, rồi biết ngồi thì bé đều cứng cáp hơn các bạn cùng lứa.
15. Khi bé sắp có em: Thời gian mẹ có bầu em thứ hai là thời gian rất quan trọng, ảnh hưởng nhiều đến tình cảm và phản ứng sau này của bé khi có em. Hồi tui bầu Thảo Nghi thì Thảo Nguyên chỉ mới 15 tháng tuổi.
- Chuyện đầu tiên là bắt đầu tập cho con ngủ phỏng riêng. Thời gian đầu thì cả 2 mẹ con cùng ngủ trong phòng con. Về sau thì tập cho con ngủ 1 mình. Chủy yếu là tập sao cho con quen hẳn với việc ngủ riêng, không có mẹ, trước khi mẹ sinh em bé. Vì như vậy, khi mẹ có em, con sẽ không có cảm giác "tại em mà mình không được ngủ với mẹ."
- Chuyện quan trọng không kém là không bao giờ nói với con, và cũng không cho phép bất cứ ai nói với con là "Khi có em, con sẽ bị ra rìa". Nếu lỡ có ai vô ý nói với con như vậy thì mẹ phải giải thích với con trước mặt người đó "ông/bà/cô/bác...nói sai rồi. Ba mẹ sẽ thương hai chị em bằng nhau, không có ai bị ra rìa hết". Luôn giải thích với con là mẹ sẽ sinh em bé để em chơi với con, để con không phải lủi thủi 1 mình vv..
- Khi bụng mẹ bắt đầu to to thì thường xuyên nói với con về sự có mặt của em trong bụng mẹ. Những khi em gò đạp bụng mẹ thì cho con rờ vô bụng mẹ để con cũng cảm nhận được cử động của em. Khuyến khích con nói chuyện với em vv...
- Khi đã cấn thai bé nhỏ mà bé lớn còn trong tuổi phải ẵm thì mẹ cũng tuyệt đối tránh ẵm con. Bé có thể đòi mẹ, nhưng mẹ chỉ nên ôm bé, thủ thỉ cho bé vui rồi dắt tay bé đi chơi, hoặc ngồi chơi với bé thôi. Không ráng chìu con lớn, mà ảnh hưởng đến sự an nguy của mẹ và em bé nhỏ.
16. Khi mẹ sinh em bé: Giai đoạn này thì mẹ càng phải chú ý và hết sức "tế nhị" với tâm lý của bé lớn hơn. Bé sẽ rất dễ nảy sinh phản ứng tiêu cực nếu cảm thấy ba mẹ chỉ chăm lo cho em bé mà bỏ quên mình.
- Bé sẽ quan sát mẹ với em rất kỹ. Hồi TNghi còn nhỏ, TN rất hay nhìn chăm chăm mỗi khi mẹ ôm em, hôn em hay đùa giỡn với em. Vì vậy mà tui cũng phải rất để ý. Khi có mặt chị mà mẹ hôn em xong là cũng phải quay qua ôm chị, hôn chị, giống y như vậy. Khi mẹ đang giỡn với em mà thấy chị xuất hiện thì cũng phải rủ chị tham gia. Như vậy, chị không thấy vị trí của mình bị lung lay, không thấy em bé đang giành hết tình yêu của mẹ. Và chị sẽ không có nhu cầu phải giành mẹ với em.
- Mẹ chủ động lôi kéo chị vô những hoạt động chăm sóc em bé. Nhờ chị lấy tã dùm để mẹ thay cho em; kêu chị tới nhìn mỗi khi em cười, hoặc "khoe" với chị mỗi khi em làm được trò gì mới. Thành ra chị cũng thấy mình có "trách nhiệm" chăm sóc em, có vai trò quan trọng trong những bước phát triển của em.
- Chắc chắn một điều, là dù cho yêu quý em bé tới mấy thì chị cũng nhiều khi rất mạnh bạo với em. Thay vì canh chừng không cho chị đụng tới em, không cho chị tới gần em thì mẹ phải luôn nhắc nhở chị "con nhẹ tay, đừng làm em đau, tội nghiệp". Chị biết thương em, sẽ biết nhẹ tay. Đừng "cách ly" chị ra khỏi bé hoàn toàn, không nên.
- Và cho dù mẹ có chuẩn bị tâm lý cho bé kỹ tới đâu thì thế nào bé cũng trải qua 1 giai đoạn tâm lý bất an khi nhà có em. Có thể bé sẽ trầm tính đi, có thể bé sẽ quậy phá hơn, có thể bé sẽ đâm ra vụng về vv ... Cho dù bé có phản ứng gì đi nữa, và mẹ có mệt mỏi vì phải chăm sóc em của bé đến đâu thì mẹ cũng cần hết sức tế nhị với bé. Đừng quát mắng, đừng bỏ quên con! Sự nhẹ nhàng, tâm lý trong lúc này sẽ tạo được tình cảm tốt đẹp giữa bé với em. Về sau, hai chị em sẽ quấn quít với nhau lắm.
- Dân gian có 1 mẹo nhỏ. Bản thân tui cũng không biết mẹo này thật sự có tác dụng như vậy hay không. Nhưng mẹo đó là như vầy: Khi sinh con những lần sau thì người mẹ lấy cuống rốn của con đầu lòng đem cột chung với cuống rốn các con sau. Có người sanh năm bảy đứa rồi thì đem hết cuống rốn ra đốt, hòa với nước cho các con cùng uống. Bản thân tui thì dĩ nhiên không dám làm vậy rồi, nhưng tui cũng lấy cuống rốn của 2 chị em Song Thảo, cột chung lại rồi cất chung 1 chỗ cho tới nay. Người ta nói làm vậy thì các con sẽ yêu thương , gắn bó với nhau. Tui cũng không biết có đúng vậy không, hay do tui đã chuẩn bị tâm lý cho Thảo Nguyên quá kỹ suốt từ khi cấn thai em Nghi, mà thật sự hai chị em Song Thảo gắn vó với nhau lắm lắm. Thôi kệ, cứ kể ra, ai thích thì làm, hen bà con!
(Entry "Chị Hai" này kể về Thảo Nguyên những ngày đầu có em nè, thương lắm!)
Còn 2 tuần nữa là tui lại lu bu túi bụi rồi, nên giờ phải tranh thủ gõ cho xong entry này. Chúc các bạn đang bầu và sẽ bầu đều luôn mạnh khỏe, ngày sinh sẽ mẹ tròn con vuông, bé ngoan, mau lớn nha!


