Saturday, January 15, 2011

Hậu ... tai nạn blog!

Từ ngày làm quen với blog, mình vẫn tâm niệm phải cẩn trọng, cả khi add friend, khi accept invitation, khi vô nhà người khác, lẫn khi comment. Bởi mình nghĩ, dù là ảo, blog cũng là 1 xã hội thu nhỏ. Một chút thận trọng sẽ giúp người chơi blog tỏ lòng tôn trọng người khác, cũng là tự tôn trọng mình. Và ở một khía cạnh khác, sự thận trọng cũng giúp người chơi tự bảo vệ mình tốt hơn. 

Thận trọng, nên mình hiếm khi, nếu không nói là không hề, chủ động đi mời add ai vô FL của mình! (Từ đầu đến cuối hình như chỉ mới chủ động invite để add có 4 người!). Không phải mình "chảnh"! Chẳng qua, blog mình hơi nặng tính riêng tư hơn blog nhà người khác. Entries mình viết, đa số là rất buổn, và không phải loại chuyện có thể mang ra cho toàn dân nghiên cứu! Mời add 1 người vô FL là tự tay trao cho người đó chiếc chìa khóa bước chân vô cái thế giới rất riêng và rất đen tối của mình. May mắn gặp người tử tế, biết cảm thông thì mình sẽ có thêm người bạn. Nhưng nếu rủi ro gặp người chưa bao giờ biết  thương cảm cho người kém may mắn hơn thì khác nào tự mình chuốc thêm phiền muộn vào thân! Bởi vậy, dù rất có cảm tình với 1 số bạn "friends of friends" hay ghé nhà đọc những entry mình không set "for contacts", mình vẫn gần như không khi nào mời add friend. 

Thận trọng, nên khi remove người trong FL, mình cũng phải cân nhắc rất nhiều. Thường thì mình chỉ remove những bạn nào mời mình add xong rồi quanh năm suốt tháng chẳng thấy ghé chơi, hoặc những bạn đã lâu lắm rồi không thấy tới chơi nữa, dù vẫn còn chơi blog. Mình không thích kiểu add friend để kéo dài FL! Với những bạn đó, mình chỉ âm thầm remove là xong, không thấy có gì bận tâm. Bạn nào đã đóng blog thì dĩ nhiên mình cũng remove nick cũ cho đỡ choán chỗ! Còn lại, với bạn bè đã từng qua lại thăm hỏi nhau vài lần thì trước giờ mình chỉ remove duy nhất 1 người! Cô bé đó đọc bài về Thảo Nghi khi con bị đại nạn, rồi ghé nhà "thăm" con hàng ngày, rồi để nghị add mình. Thật lòng mình rất cảm kích tình cảm đó. Nhưng blog của cô đó thì cũng thật tình là mình không thể đọc nổi! Bởi nội dung chính những entry cổ viết hàng ngày chỉ xoay quanh 2 đề tài: game kiếm hiệp online và đàn ông. Mình có thử đọc 1 -2 bài, những không tài nào cảm nổi! Biểu mình đọc hoài, chắc mình phát điên! Mà, đã biết mình không thích đọc bài của người ta, tự nhiên mình thấy ngại nếu cứ để người ta trong FL nhà mình! Thế là mình PM cho cổ, "xin lỗi là chị không quan tâm tới đề tài em hay viết nên chị xin phép remove em" ... Cũng hơi ngại, nhưng ít ra thì cô bé đó cũng hiểu và không phiền gì mình cả.

Thận trọng, nên mỗi khi gõ comment trong nhà bạn, hay trả lời comment trong chính nhà mình, mình đều cân nhắc từng câu, từng lời. Đùa giỡn cũng không dám thái quá.. Chê thì chẳng dám chê, mà khen cũng chỉ chừng mực. 

Thận trọng, nên giữ đúng nguyên tắc sống trong đời thực, trên blog, mình cũng tránh sa đà vào tranh luận hơn thua, so kè sai đúng với bất cứ ai. Khi cần nêu ý kiến riêng, mình có thể nói ra, nhưng biểu mình comment qua lại tới lui chỉ để chứng minh là mình đúng thì mình không làm. Đối với mình, ngoại trừ những định lý toán học hay những điều khoa học đã chứng minh là đúng, thì tất cả mọi vấn đề khác trong cuộc sống đều không bao giờ đúng tuyệt đối hay sai tuyệt đối. Cũng 1 vấn đề đó, đối với người này là đúng, thì lại có thể không đúng với người khác. Thậm chí, đối với cùng 1 người, vấn đề đó lúc này có thể đúng, nhưng đến lúc khác, trong 1 hoàn cảnh khác, lại không đúng nữa. Vậy thì tại sao lại cứ phải nhọc công tranh luận với ai đó để chứng minh rằng mình đúng? Với mình, hành động đó vô nghĩa. 

Nhưng rồi, hình như trong thế giới blog, thận trọng bao nhiêu cũng chưa đủ, mà sơ sảy 1 chút cũng là nhiều ... Mỗi khi ai đó treo note hay viết bài hỏi ý kiến bạn bè về 1 vấn đề gì đó , mình lại hay tham gia góp ý, những ý kiến rất thiệt tình! Và mình đã vô tình comment hơi quá thẳng thắn trong 1 cái note về chuyện tập cho con bú sữa hay là ngủ nghê gì đó của 1 bà mẹ trẻ. Cô bé đó bèn viết 1 entry cảm ơn những người đã cho lời khuyên tốt và "mắng" những người đã comment "giáo điều".  Đọc entry, mình hơi choáng, nhưng cũng tự rút kinh nghiệm cho chính mình. Lý ra mình không nên nói như thế. Lý ra mình phải hiểu là người ta treo note lên chưa chắc đã phải để hỏi ý kiến ai! Lý ra mình phải nhớ và giữ lấy nguyên tắc thận trọng của chính mình!  Nhưng, lỡ rồi, biết làm sao được! Khá lâu sau đó, mình tránh qua nhà  cô bé nọ. Nhưng rồi mình nghĩ chẳng lẽ vì 1 chuyện nhỏ vậy mà để mất 1 người bạn? Vậy là mình lại lẳng lặng ghé nhà cô bé đó đọc bài, hay nói đúng hơn là coi hình bé gái có đôi mắt xoe tròn rất đáng yêu của cổ.  Nhưng mình cũng tự dặn mình có muốn comment gì bên nhà cô bé đó thì cũng phải "vặn tay đủ 7 lần" trườc khi gõ...  Mà ... càng suy nghĩ thì càng thấy khó gõ comment, nên rốt cuộc, mình cũng chẳng dám comment lấy 1 câu nào .  Cứ vậy, mình làm "độc giả không lời" trong nhà cổ. Cho đến 1 hôm cổ treo tiếp 1 cái note, đại khái thắc mắc ai đó đã remove cổ rồi mà sao cứ vô nhà cổ đọc bài hoài! Chẳng hiểu linh tính sao mà mình quay về nhà, kiểm tra lại, và không thấy tên cô bé đó trong FL của mình nữa ... Sao kỳ vậy? Nếu đã không còn là contacts của nhau thì sao mình vẫn nhìn thấy bài của cổ trong inbox? Và sao mình vẫn vô được nhà cổ?  Loay hoay mất một hồi mình mới hiểu ra... Dạo đó, mình toàn set inbox để coi bài "friends of firends", còn cô bé kia thì set blog "for everyone"! Bé cái lầm!  

Thật sự mình cũng không biết chắc có phải cái note đó viết về mình hay không. Nhưng  mình cũng tự động ... lặn không sủi tăm, chẳng dám bén mảng tới nhà cô bé kia nữa. Ban đầu mình cũng hơi thắc mắc vì sao cổ đã remove mình mà lại nói mình remove cổ. Nhưng nghĩ kỹ 1 chút, thì có lẽ cổ muốn treo cái note đó lên như 1 lời đuổi khéo thứ hai! ... 

Với mình, lẽ ra vụ đó chỉ như là 1 tai nạn nhỏ. Nhưng nghĩ tới những lời comment trong cái note mà cô bé nọ đã treo, bất giác mình thấy sợ! . Những người comment trong đó, đa số có lẽ cũng không biết chắc người được nhắc tới là ai. Mà nếu có biết, thì chắc cũng đâu làm sao biết được vì sao người ta vẫn ra vô nhà như vậy ... Thế mà mạnh ai nấy comment, nhẹ thì kết tội "tò mò", nặng hơn chút thì "vô rình coi có nói xấu gì không" vv... Mình thấy sợ cái "hiệu ứng dây chuyền" này của blog dễ sợ ... 

Chuyện qua khá lâu rồi, mình cũng không có ý định kể lại để làm gì. Nhưng thật sự thì từ sau chuyện đó tới giờ, mình mất hứng blog rất nhiều, và cũng đâm ra rất e dè khi phải nêu ý kiến riêng ra với bất cứ ai ... Cứ sợ mình lại quá lời, cứ sợ mình nói thật lòng mà lại thành ra "dạy đời" thiên hạ ... Thậm chí hôm hổm mẹ bé T. hỏi vụ train cho ẻm ngủ, ban đầu mình cũng trả lời sôm tụ lắm, tới hồi sực nhớ lại chuyện cũ, bèn ... tắt đài luôn!  Mấy bữa nay cũng vậy, cứ ra vô nhà mẹ SA mà ngứa tay, ngứa miệng, nói hoài! Mỗi lần comment xong, lại thấy ngại, lại tự nói sẽ thôi không nói nữa. Đến khi đọc reply, lại comment tiếp! Thiệt đúng là cái nết đánh chết hổng chừa! 

Nòi gần nói xa hổng qua nói thiệt! Thôi giờ như vầy, mình đã tự hứa với lòng là sẽ hạn chế tối đa chuyện comment "góp ý" bên nhà bạn bè. Sau này bạn nào có thấy mình vô nhà đọc cho đã rồi lẳng lặng cắp đít đi ra thì cũng xin hiểu dùm!  Xin hứa sẽ còm cho những entry hay notes không cần góp ý gì hết!  

Xin cám ơn bà con đã chịu khó đọc tới đây chỉ để thấy 1 câu kết vô cùng lãng xẹt! . Cuối tuần vui vẻ nhen bà con!

83 comments:

  1. Cẩn thận không thừa mọi phút giây
    Blog ảo nhưng người thực lắm thay
    Một lời ngay thẳng, nhưng nghe khó
    Cũng khiến lòng ai chạnh lắm thay.

    ReplyDelete
  2. Hic, tự nhiên cuối bài chị chơi một câu kết thế này làm em buồn thúi ruột:(. Em là em kịch liệt phản đối đó nhen! Nhà ai thì em không biết, chứ nhà em thì luôn welcome bất kỳ comment nào của chị. Câu kết này dành cho ai chứ không dành cho em, keke.

    ReplyDelete
  3. em vư`a ăn kem, vư`a đọc, xong nữa hộp kem mới xong entry. Thế na`y, em la` ngươ`i chủ động add chị, tại em wa chị xem hoa`i, ma`......kô thấy chị add em. Chị ah, có nhiê`u ngươ`i rất sensitive, nói kô đúng ý họ thi` sẽ có chuyện ngay.......bản thân em cũng vậy, em đôi khi cũng take everything personally.....ví dụ, em kô thích ai nhỏ hơn em ma` kêu em la` babe, la` baby, la` honey, có cô bé trong blog em hay thế, em cũng tính nói mấy lâ`n, nhưng sao nghĩ lại, thôi kệ, thích mi`nh thi` mới xa`i những chữ như thế. Như những lơ`i chị góp ý.....la` những lơ`i thật lo`ng.......thi` kô có gi` chị phải áy náy, suy nghĩ, phải có ngươ`i na`y ngươ`i khác thi` cuộc sống mới muôn ma`u muôn vẻ, some people just want to listen what they want to hear......it is not ur problem then. Em cứ quăng cục lơ, chơi ti`nh vơ`......riết, nên em vẫn co`n hứng chơi blog....ai nói gi` thi` nói.........em cứ la`m việc em muốn la`m, va` nói điê`u em muốn nói......kô thích, kô hiểu thi` bye bye thôi...coi như kô duyên la`m bạn. Mong chị có hứng chơi blog lại, plus, em thấy những comment của chị, kô có gi` có vẻ la` dạy đơ`i.....u talk-but u listen too.....chứ chị kô có cho mi`nh la` Mrs Right all the time

    ReplyDelete
  4. trùi ơi c , nếu e có treo note hỏi ý kiến thì c cứ mạnh tay góp ý cho e nhe , e rất cần những lời góp ý của c và mọi người nên e ko có giống người nào đó c nói đâu hihi.. thôi c , chơi blog người này người kac mừ , đừng bùn chi cho mệt c hén .. ai hợp thì mình chơi còn ko thì thôi , hén c iu :)

    ReplyDelete
  5. uh, giong be Quynh, minh thay MA cm de thuong lam ma`, chac la` ko hap voi nguoi ta thoi, thoi ke, nguu tam nguu ma~ tam ma~, dung de may chuyen do lam phien lo`ng nha. Thay vi` di vao nha nguoi ta luc cho*` du lieu, thi` xem phim tinh cu~m "canh mong" di :))

    ReplyDelete
  6. Em cung la nguoi chu duong add chi,luc TN nam vien,sau do biet chi hoi do cung la Phat Tu ben chua An Quang,em cang men hon,nhung loi cm cua chi y nghia ,hay khuyen ,va nhiet ti`nh

    ReplyDelete
  7. em ko nhớ em chủ động add chị hay chị add em nữa, vì em ko quan tâm lắm chuyện ai chủ động add ai trước, miễn đọc blog nhau và chơi với nhau thấy hợp thì chơi thôi, em cũng ko quan trọng chuyện ai remove mình trước hay mình remove ai trước luôn. Ai ko thích mình nữa thì họ có quyền remove, hoặc em ko thích ai nữa thì em cũng tự động remove, mấy chuyện đó với em ko quan trọng lắm ! Em thấy nhiều người chơi blog mà rất sensitive chuyện ai add ai trước hay ai remove ai trước, rồi đến chuyện comment hay ko comment, rồi comment phải vừa lòng nhau hay ko nữa, em thấy vậy mệt mỏi quá, và cũng hình thức quá, ngay cả bạn bè chơi với nhau ngoài đời cũng có khi người ta nói thẳng làm mình buồn, nhưng nếu lời nói đó là thật tình từ đáy lòng với ý đóng góp cho mình thì em thấy rất quí, ko có gì mà giận dỗi, em thấy giận người khác mình cũng mệt mỏi chứ có vui vẻ gì đâu ! Thôi ai hiểu đúng thì mừng, ko thì thôi, họ ghét hay ko ưa mình nữa thì cũng đành chịu vậy, đừng vì vậy mà mất hứng với blog nha chị !:)

    ReplyDelete
  8. lúc nãy mới mò xong bài, lật đật nộp thầy rồi comment 3-4 chữ.
    Giơ về tới nhà, chân tay bủn rủn vì chưa ăn tối (10:46p) ghi thêm 1 dòng nữa thôi:
    - M.A đang rảnh rỗi nên bị sensitive, có khi mình bận quá, nên chả coi những chuyện đó là gì nữa đâu. Riêng đối với tui, khi tui đã comment chọc ghẹo, có nghĩa là tui đã xem người bạn đó thuộc hàng thân thiết rồi, và sẵn sàng chấp nhận những cú "chém, chặt" từ người đó mà ko trách móc. Tuy là chỉ 1 chiều (theo chủ quan) nhưng nếu người đó ko vui thì góp ý thẳng thôi. Túm là: tui đùa giỡn thoải mái, những người ko thích thì cứ nói thẳng với tui, tuyệt nhiên - ghét nhất đi nói với người khác về "tính xấu" của tui. Hihi. Nói tốt thì được :D. Thôi ăn cơm cái, run tay quá rồi .... viết lan mang quá ... hix

    ReplyDelete
  9. bác này là để cho chị em làng Mu chặt chém nè !! hahaha

    ReplyDelete
  10. Tui nghĩ nếu mình comment thật tình rồi bị remove, bị ghét hay bị gì gì đi nữa cũng được bà à. Ít nhất mình vẫn là mình, không giả tạo cho vừa lòng người khác. Tui cũng quen thói ai hỏi gì cũng nói nên đánh chết cái nết không chừa :D Những comment của bà tui thấy luôn thật tình, nếu vì vậy mà người ta không thích thì problem không phải từ bà, nên thôi kệ đi hen.

    Tui cũng có đọc entry đó, và thật tình chẳng biết là nói ai nên tui cũng chỉ nói là không biết còm làm sao, giờ tui mới biết... Nhưng tui rất ngạc nhiên là có quá nhiều người nói xuôi theo ý chủ nhà cho dù chẳng biết chủ nhà đang trách ai :(

    ReplyDelete
  11. uhm, tui thích chơi với phụ nữ thôi. Hahaha.
    Mà từ xưa giờ chơi toàn bằng bằng tuổi nên toàn xưng tên với nhau thôi. Chỉ có viết này nọ mới ghi "tui tui" thấy cũng kì kì (giống bà 888 quá) hahaha :D

    ReplyDelete
  12. Em cũng vừa gặp tai nạn blog. Hìhì...
    Chị à, đừng mất công giữ kẽ ở nhà em nhe, thiệt á.

    ReplyDelete
  13. Em à, đừng buồn nha em. Chị bị đuổi ra khỏi nhà hòai luôn, nhưng đôi khi chị nghĩ kệ nói một lần để ngừời chủ blog không đọc thì cũng có nhiều người khác đọc vậy. Cũng vì tiếng Việt viết sai dấu chính tả, và viết kiểu hàn lâm chẳng hạn một bà già test trình độ 1 thằng bé nói tiếng Việt bằng cách cho thằng bé đọc đủ thứ sách tiếng Việt để biết thằng bé 5 tuổi nói tiếng Việt, đọc rất giỏi nhưng má mì thằng bé xài từ khảo nghiệm, chị biết khảo nghiệm các ban ngành xài nhưng trong trường hợp như thế thì trắc nghiệm cũng được, cô ấy bảo cô ấy chỉ trình độ lớp 3 tiếng Việt thôi và giải thích này nọ sau đó thì mỗi lần chị vào nhà chơi thì cộc lộc à. Rồi hiểu rồi đó,biến luôn.

    Thanks mẹ bé thảo cho chị comment dài.

    ReplyDelete
  14. Chi thiet la nguoi sau sac lam, em phai hoc hoi chi moi duoc. em thi nguoc lai , ruot de ngoai da nen chang de y may chuyen nay, toan di doc entry ma it de comment lam

    ReplyDelete
  15. Chị Ròm xóa ngay cái còm đi! hahaha...

    ReplyDelete
  16. Sao dzị (giả nai) bộ còm gì chủ nhà không thik hả? (còm kiểu tin). hahahah

    Chúc ngủ ngon nhen chủ nhà đừng rượt ròm nhen.

    ReplyDelete
  17. E hèm... e hèm... e hèm.... (là tui uốn lưỡi ba lần, bẻ ngón tay cả chục lần trước khi còm nà... hahahaha)
    Bà đó... bà mà qua nhà tui mà ko chịu để lại một lời nào, một câu nào, thậm chí một chữ nào (mặc dù blog tui hổng có gì hay ho, tàn là chiện lu bu lãng xẹt) là tui rì mu bà liền lập tức á nha... T nói là mần thiệt á.... hahaha....
    Đừng có hù tui hết hứng nha bà....

    ReplyDelete
  18. hihihi... mới add friend vì thích những comment của MA

    ReplyDelete
  19. Hôm nay dzô tình em đọc entry này của chị, cũng là lần đầu tiên em ghé nhà chị, thấy chị viết hay quá, đúng quá nên em xin mạn phép cm 1 phát, hihi... Em là em phải học hỏi chị 2 chữ "thận trọng" nhìu ah, chắc do em nhỏ hơn chị nhìu và tính lại trẻ con nên kg được sâu sắc như chị. Em thường ghé thăm blog nhìu nhà làng Mul, một số do thích ngắm em bé nhà đó, một số để lụm bí kíp nấu ăn, hay học hỏi kinh nghiệm cuộc sống từ những entry "tâm sự loài chim biển", và đôi khi cm vô tư, nghĩ gì viết nấy chứ kg bẻ tay quay chuột trước khi cm như chị... (kg biết xưa giờ có để lại nỗi buồn trên blog nhà ai hok nữa. hic...)
    Chị nói đúng, blog là thế giới ảo nhưng những người chơi blog là những con người thật, nên vẫn luôn có đủ hỉ-nộ-ái-ố... Nhưng em nghĩ chị đã hiểu thế thì thoáng thêm xí nữa đi, cứ make friends, cứ còm mên đi, được lòng thì "ok, smile", còn hok được lòng thì... "sorry, goodbye", dzị thui! Sorry chị vì lần đầu còm mà chiếm đất nhà chị nhìu wa', hehe...
    One more time, thanks for your entry! Nice weekend, chị!

    ReplyDelete
  20. vậy thì Thảo Dzu cho mình xin vài lời phát biểu đi Thảo Dzu.....hahhahaa

    ReplyDelete
  21. Em lại thấy online có cái rất hay là mình nói thẳng dc. Vì nếu ngoài đời mình thấy mặt người ta, thấy thái độ, thấy tuổi tác, nghe giọng nói, thấy đủ thứ hầm bà lằng nên mình ko dám nói thẳng, nói thật (hey dza, đây cũng là điểm yếu của bạn online). Em thì quan niệm sự thật mất lòng nhưng mất lòng trc thì dc lòng sau, nhất là khi mình nói lên sự thật đó là với ý muốn điều tốt đẹp cho người ta :)

    ReplyDelete
  22. Em thi thay vui vi quen duoc chi vi chi chi cho em nhieu kinh nghiem nuoi con, cung vu tap bu sua hehehe (luc dau doc chua het, em con tuong chi noi ve em nua chu:=))

    ReplyDelete
  23. Nhiều người kiu blog là ảo, muốn cư xử tô vẽ sao cũng được. Em lại thấy khác, ảo thật hay ko là do mình. Nhiều khi đọc blog cũng biết nhiều về chủ nhân lắm ớ, chỉ có mặt mũi là khó biết rõ nếu người ta photoshop :D
    Em có nguyên tắc là chỉ đọc blog của contacts của mình thôi. Comment thì cứ bụng sao gõ vậy, chẳng cần hối tiếc. Ai khó chịu là biết liền hà, lần sau khỏi đọc, khỏi còm :D
    Tai nạn này nhỏ xíu hà chị ơi, em từng chứng kiến nhiều bomb trên Multi rồi, cái nào ngẫm lại cũng thấy mắc cười :D

    ReplyDelete
  24. Em xin còm thêm phát là em cực ghét cái trò nịnh bợ vuốt đuôi chủ nhà vốn cực phổ biến trên Multi :D

    ReplyDelete
  25. Em mới đọc xong, sáng mai em comment nhé chị.

    ReplyDelete
  26. Em thì thấy chị còm thật lòng mà,xíu tối em về còm tiếp hén.Nhưng chị nhớ chỉ em vài chiêu để 'đốt lửa lòng' lên hén hi hi

    ReplyDelete
  27. MA oi ben nha P luon luon welcome com cua MA do'.

    ReplyDelete
  28. Chị cũng nói theo mọi người là MA là một trong số ít người hay còm "đàng hoàng" thật lòng nhất trong số FL của chị đấy, ai không hợp kiểu, hợp tính mình thì 1-2 lần qua lại nhận ra ngay, nếu là chị thì im biến luôn, chị chả thích đôi co hay chứng tỏ là mình đúng và phải nói câu sau cùng. Mu chỉ là một phần bé quan hệ bạn bè trong cuộc sống thực của mình nên cũng không đến nổi làm mình buồn và mất thì giờ nhiều, đừng quan tâm quá MA ơi, cuộc sống có người nọ người kia, trăm người tìm mãi có khi không ra một người thật lòng hợp với mình mà. Chấp nhận cái tương đối, khác biệt ko hoàn chỉnh của mọi người, người biết cái này người ko biết cái kia, chả ai giỏi và đúng hoàn toàn cả.

    ReplyDelete
  29. Sau nhiều tai nạn blog, chị chỉ còn để vài người bạn trong friendlist và mọi thứ đều set friends only, kể cả guestbook cho yên chuyện. Chị là người cũng hiếm khi add friends và khi accept cũng suy nghĩ rồi mới accept, nhưng ngày xưa chị là người xin add em, sau này xóa blog chị cũng nói em, và khi mở lại một account khác, em cũng là người đầu tiên chị rủ rỉ add lại :D
    Nói vậy là hiểu rồi hén nhỏ. Làm sao ta làm vừa lòng hết bàn dân thiên hạ được, vậy ở được trong lòng vài người là vui rồi. Chị có em chị rất vui :)

    ReplyDelete
  30. Cám ơn bạn đã ghé nhà và cho ý kiến. Thật ra thì mình dù có comment thật lòng bao nhiêu cũng luôn biết lựa lời tránh gây tổn thương cho người đọc. Mà người ta không thích nghe lời thật thì mình chịu thôi! :)

    ReplyDelete
  31. Thanks em đã nhận ra tính ý của chị sau mỗi lời comment. Chị không dám cho mình là Mrs. Right đâu. Vì cái sự đúng sai, phải trái luôn luôn là khái niệm tương đối thôi, hen! :)

    ReplyDelete
  32. À, không có đâu em. Chị không thấy buồn phiền gì cô bé đó hết. MỖi người một ý mà. Chị chỉ không tránh khỏi việc lấy đó làm bài học cho mình thôi! :)

    ReplyDelete
  33. Hehe, đúng là chị Y nhớ kỹ blog em dễ sợ! :) Nhưng em ngồi chờ dữ liệu thì chỉ lướt blog được thôi chứ đâu có dám mở speaker lên coi pihm chị ơi! :)

    ReplyDelete
  34. Ờ, đúng rồi em. Đợt TNghi bệnh, chị có thêm mấy người bạn blog dễ thương lắm, như em đó! :)

    ReplyDelete
  35. Ừ, chị cũng thấy nhiều người lên blog chơi mà chú yếu nhiều lắm đến những chuyện như là add hay remove, rồi comment, rồi camera vv... Ngại hen em!
    Chị chịu ngồi gõ cái bài này rồi post lên là chị cũng có hứng lại rồi em ơi! :)

    ReplyDelete
  36. Nói về vụ sensitive thì tui thấy tui rảnh hay bận gì cũng sensitive hết ráo bác ơi! :))

    ReplyDelete
  37. Bác ấy cứ như các chiến sĩ trong Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc vậy hen em! Toàn là "liều mình nhưchẳng có" giữa chốn toàn đờn bà! :DDD

    ReplyDelete
  38. Chi oi, dung phien long nhe. The gioi blog ao, nhung nhu~ng bai viet cua chi noi rieng da~ cho em them nhieu kinh nghiem & no^~ luc trong cuoc song; nhugn bai viet cac chi trong lang Mul noi chung la` the^m nhieu de tai, cach thuc nau nuong, cham soc gia dinh. That su, em ranh ... lang thang vo^ blog cac chi roi di ra, boi vi` em... noi nang it co' kheo leo', van chuong it co bay bong. Thoi thi, em cung xin cam on chi MA da~ cho de tai that hay de em ba`y to noi^~ niem ti'... Chuc ca nha cuoi tuan vui ve.

    ReplyDelete
  39. Ừ, đó mới là điều khiến tui bất mãn và mất hứng đó bà! Hình như bác Dzu dùng từ là "hiệu ứng dây chuyền" của blog! Đáng sợ thiệt đó chứ! :(

    ReplyDelete
  40. Đã tham gia xóm nhà lá làng Mul với hàng lô đờn bà xung quanh thì bác đâu cần phải xưng "tui" mới giống mấy bà 888! ;) :DDDD

    ReplyDelete
  41. Vậy là chị em mình cũng phải gặp cho biết với người ta chứ hen em! :)

    ReplyDelete
  42. Vậy đó hả chị? Đúng là blog còn nhiều chuyện "tếu lâm" lắm mà em chưa biết! :DDD

    ReplyDelete
  43. Ở đâu chị không biết chứ em vô nhà chị mà không comment cũng không sao đâu. Chị thấy em ghé nhà là vui rồi. :)

    ReplyDelete
  44. Vụ này bà đâu có liên đới trách nhiệm gì đâu mà tui hù bà? :)))

    ReplyDelete
  45. Cám ơn Quí Anh nhe. Lời thật nhiều khi rất dễ mất lòng, nhưng QA lại thích thì MA vui lắm! :)

    ReplyDelete
  46. Cám ơn em, nhưng chị không dám làm vậy đâu em. Blog chị toàn chuyện buồn phiền và đen tối, nếu cứ đi mời add friend lung tung, chị thấy mình vô duyên lắm! :(

    ReplyDelete
  47. Chị lại thấy ngược lại. Chẳng thà đối diện nhau trực tiếp, mình còn biết cảm xúc thật của người nghe là gì. Chứ ở trên blog, nhiều khi thấy người ta cứ toàn khen ngợi với vui vẻ, nhưng mình lại không biết người ta thật lòng nghĩ như thế nào! Chị sợ vụ đó lắm em!

    ReplyDelete
  48. Chị phải tự nhận là chị hơi bị thài lai vụ truyền kinh nghiệm nuôi con. Nhưng chị nghĩ vầy nè em. Bản thân chị cũng không giỏi giang gì. Hồi nuôi 2 nhóc, chị cũng toàn phải tự mày mò, tự thử nghiệm tùm lum. Những điều đó, có khi rất đơn giản, nhưng vì không ai hướng dẫn , giúp đỡ nên tự tìm tòi cũng mất công lắm. Giờ chị quen với mấy em, thấy mấy em cũng chật vật xoay sở y như chị hồi đó nên chị thông cảm lắm. Và chị nghĩ cái gì mình đã biết thì cứ truyền lại cho người đi sau. Giúp được ai thì tốt, không được thì thôi. Chứ mình biết mà cứ im lặng, để mặc cho mấy em loay hoay thì cũng không phải lắm, hen! :)

    ReplyDelete
  49. Ừ, cũng có vài lần chị chứng kiến nhiều vụ "linh đình" lắm! :))) Vụ này với chị thì cũng nhỏ thôi. Chị chỉ bị mất hứng vì cái vụ thiên hạ ào ào hào vô comment dù chẳng biết ất giáp gì! :)))

    ReplyDelete
  50. Hehe, mình đọc được mình cũng thấy mắc cỡ hen em! :)

    ReplyDelete
  51. hahaha! Lòng chị còn chưa biết làm sao thắp lửa lên lại thì mần sao chị chỉ cho em đây Na? :DDDD

    ReplyDelete
  52. Mà dạo này có thấy P viết lách gì đâu nà! ;)

    ReplyDelete
  53. Hihi, em cũng thấy chị em mình giống nhau cái vụ không thich đôi co! Có muốn bày tỏ ý kiến riêng thì cũng chỉ viết 1 -2 cái comment thôi là xong, không có theo tới cuối cùng để phân định đúng sai! :)

    ReplyDelete
  54. Chị! Trừ khi chị xóa account như đọt trước thì em chịu thua. Chứ chị vẫn mở account mà chị remove em là em hứa sẽ qua nhà chị PM mỗi ngày 8 lần luôn á nha! :DDD

    ReplyDelete
  55. Choi Mul neu thay hop thi lam ban ngoai doi nhu hoi 888 cua minh, neu thay ko hop thi remove nhau cho yen chuyen. Luc con ben Y360 em quan trong comment, pageview lam nhung bay gio trong FL ai comment thi em cam on, ko comment thi em cung welcome chang quan tam. Em ghet nhung nguoi hay comment day doi nguoi khac nhung em thay chi dau co day doi ai qua comment dau.

    ReplyDelete
  56. Lâu lâu thấy trên blog "em remove bạn này bạn" kia cùng một bài ca con cá mệt quá. Ròm add vào và remove ra khi mà khi bạn vào nhà khác nhiều hơn nhà mình và viết blog cũng nhiều nhưng lại không vào nhà mình chơi, hoặc vào nhà mình đọc bài xong về blog của họ viết bài hay làm những thủ thuật tương tự nhưng quên nói ròm bày ròm cũng OK nhưng mời ròm qua coi bài nhưng không hề đá động gì đến tên ròm trong blog thì .... cho ra khỏi list cho nhanh.

    ReplyDelete
  57. Chuyen binh thuong chi oi. Lay recipe cua nguoi khac roi cha co noi gi, duoc cac ba.n khen kheo khen gioi cung chang the`m noi mi`nh lay cong thuc o dau, la`m nhu khong ai biet minh lay o dau vay, hehehe... Co nguoi thi ddo'ng blog cua mi`nh kin mi't roi va^~n va`o blog cua nguoi khac coi ke'. Ho khong biet mac co*~ thi thoi, minh dau co problem gi ma phai care, hehehe...

    ReplyDelete
  58. Y' cua tui la ba dung co hu tui la ba het hung, ba het hung ba hong man entry lay gi tui vo tui doc rui tui co`m men ha ba... y' tui la vay doa.

    ReplyDelete
  59. Su. That thuong hay mat long. Nhung nguoi ko thik nghe su that, chi thik ng khac khen, ni.nh no.t thi ko the nao tien bo dc. Ke ddi chi. Danh thoi gian quy bau cua minh cho nhung viec co ich hon la tranh luan voi ho. HAiz.

    ReplyDelete
  60. Em nghĩ ai chơi blog cũng có tại nạn hết chị hé... em cung vậy nhưng quên hết rồi hì hì...

    ReplyDelete
  61. Giờ em mới rảnh để comment nè chị, cuối năm em bị dí quá trời, hic...
    Em không hiểu tại sao người ta lại đem comment ra mà phân tích mổ xẻ, nếu mà không thích người ta comment thì khóa comment lại vì mỗi người mỗi ý, không phải ai cũng có suy nghĩ giống mình, nếu mà viết entry xong thấy mọi người vào tán dương hay hùa theo thì vui, còn góp ý thẳng thắn thì không vui em nghĩ chị mackeno đi chị.
    Em quen biết chị chưa lâu cũng cũng chưa phải là mới và em lúc nào cũng thích đọc bất cứ những gì chị viết, kể cả comment chị viết ở nhà mọi người vì chị rất khách quan nhìn nhận mọi việc một cách rõ ràng. Riêng em thì chị mà không comment em buồn lắm, em viết mà thấy ai vào xem em đã thấy vui rồi, có comment em còn vui hơn nữa vì em cảm thấy được quan tâm, được chia sẻ.

    ReplyDelete
  62. Bầu nè không phải cái gì cũng chia sẻ được, chưa có con cái và không thích con cái vào blog tòan viết con cái biết gì đâu mà nói. Không biết chơi game vào blog tòan game sao chia sẻ đây nên cũng cần nói là nếu cùng hệ mới add bạn bè đó em. Dạo này bầu khỏe hả, sắp sanh rồi.

    ReplyDelete
  63. Dạ em hiểu, ý em mackeno có nghĩa là không quan tâm nữa, mà không quan tâm nữa thì remove và không suy nghĩ về những người như vậy nữa đó chị.
    Cảm ơn chị em vẫn khỏe và vẫn làm việc như trâu chị ơi :D..

    ReplyDelete
  64. Em van doc comment cua chi M.A qua nhung entry cua may ban tren Mul, em thay chi noi chuyen nhe nha`ng, tinh cam... dau khi con rat la nhiet tinh, chi? da^~n moi nguoi bang tam lo`ng. Thoi ke chi oi, ai ko thich nhung cai co`m cua chi thi` coi nhu* mi`nh co`m ko du'ng cho^~ vay. Rieng em thi em van thich nhung loi co`m cua chi, van thich doc blog chi, van qua tham nha chi moi buoi sa'ng di lam. Ah, ma chi cung du*`ng phie^`n lo`ng nhung lo*`i co`m cua em nha...hehhe.. em nghi sao noi vay... nen doi khi noi lung tung.

    ReplyDelete
  65. Em vào nhà chị đọc để chia sẽ với chị thôi, đôi lúc cũng ko dám còm cái gì cả, chỉ sợ làm chị cảm thấy tổn thương nếu lỡ lời...

    Em vào đọc và hỏi thăm sức khỏe của chị và 2 cháu thôi nhen....hi hi hi

    ReplyDelete
  66. Chị ơi! nín thở đọc, xong, thở cái phào. Nhiều cảm xúc. Hổng đáng để chị phải suy nghĩ, người lớn chấp nhất chi trẻ nhỏ chị ha hihi. Còn rất nhiều bạn ở Multi, trong đó có em, cần những lời góp ý chân thật và thẳng thắn của chị hay bất kỳ ai nên chị đừng kìm nén, đừng vặn tay 07 lần mới lốc cốc. Lúc trước em hay PM với chị, nói đủ thứ, em nhớ chị có em nói giống hô khẩu hiệu í, đâu có sao đâu, em nghĩ và phì cười vì chị nói đúng mà. Nói thiệt, em nghiện đọc entry của chị nhưng hay lặn, thường là để dành đọc một lần mới thỏa mãn, khổ nỗi hổng biết comment, khôn lõi chị ha, hổng mất lòng ai hìhì.

    ReplyDelete
  67. Gio em quay lại còm nè.Em rất thích cách comment của chị,góp ý nhưng vẫn nhẹ nhàng,sâu sắc và thật lòng,nhờ chị mà em làm được PP cho Bon ko cần qua dịch vụ .Blog cũng giống như xã hội thu nhỏ vậy chị há,cũng có chuyện này,chuyện kia.
    Em có blog này đầu tiên,hồi đó có nhiều chuyện vui lắm,có chuyện kinh khủng là có 1 nhóm chơi với nhau ở ÚC có cô kia có chồng 2 con rồi mà ngoại tình với cái ông gì trong nhóm đó,chơi trên Mu này,có màn chát chít rồi cởi đồ nhìn qua WC ặc...ặc,chồng biết luôn mà vì con gì đó ko ly dị được.Cô đó cặp với nhiều người lắm,mọi người nói cổ hình như bị về tâm lý gì đó.Sau này đám đó tan,nhiều người biết chuyện khuyên cô đó,có chị trên blog này lam thơ khuyên nhủ nữa.
    Có người còn hâm mộ em nữa kìa vì tưởng gái Huế hiền hi hi.Sau này biết em có chồng nên lặng lẽ ra đi ha ha,để bửa nào em gõ entry kể chuyện này hi hi,vui lắm
    Uả mà tự nhiên em gõ trớt quớt quá hi hi,nhưng thôi cũng submit vì công gõ này giờ.

    ReplyDelete
  68. Cám ơn em. Chị cũng không phiền gì lắm đâu. chỉ là hơi khựng lại chút để nhớ ra Blog cũng là 1 xã hội thu nhỏ, cũng cần phải đề phòng! :(

    ReplyDelete
  69. Ờ, tự nhiên mình có được cái hội 888 này có lý quá hen em! :)

    ReplyDelete
  70. Em thì khỏi cần phải để tên em cũng được, nhưng muốn bưng đồ trong nhà em đi cũng phải nói với em 1 tiếng! Đi qua nơi khác, chỉ giới thiệu cái link cho người ta đọc thì còn OK, chứ đem đi post lại 100% thì em không thích! :(

    ReplyDelete
  71. Cám ơn em đã ghé nhà chơi. Chị cũng không thích tranh luận với người luôn cho là mình đúng, hay chỉ thích nghe lời thuận theo ý mình! :)

    ReplyDelete
  72. Ừ, chị cũng gần quên rồi em, chỉ có bài học từ đó thì phải nhớ hoài thôi! :)

    ReplyDelete
  73. Ừ , hà thấy người ta chửi bới um sùm trong blog cũng thấy ớn , nên có thời gian cũng lặn mất tăm :)

    hà cũng cẩn thận trong việc còm ciếc lắm . :)

    ReplyDelete
  74. mà sao hà dễ tánh lắm nghen , ai qua nhà kô còm cũng đâu có sao , có người revome hà xong lại lâu lâu chạy sang nghía nghía cũng đâu có sao , tại vì hà cũng hay chạy sang nhà người ta nghía nghía mà cũng đâu có còm hìhì ...

    đơn giản cho cuộc sống nó bớt gắc gối mà , hà nghĩ thế :)

    ReplyDelete
  75. Chị! Em - nói riêng và mọi người -nói chung,đều quý mến tính cách của chị,quý cách sinh hoạt blog và những lời cmt rất chân thành,quý báu.Thế giới blog càng ngày càng nhiều thị phi quá nên nhiều người chơi blog trong thế " thủ thân". Chị là 1 trong những người chơi blog thật nhất mà em biết,chị mà vì cái " thị phi của blog " mà " thủ thân" thì em ko chịu đâu nha,phải có 1 cái để em " bám víu " vào niềm tin nhỏ nhoi còn lại về TG blog chứ hehe

    ReplyDelete
  76. Em dong y' voi y kien cua chi A'i do' chi oi...9 nguoi 10 y', dau phai ai mi`nh cu~ng hop, cung choi duoc voi nhau dau...Mi`nh cu noi' that lo`ng nhung gi mi`nh nghi.~, cho y' kien chan tha`nh, vay la` duoc roi...em nghi ai cung lon roi, cung co' dau oc' de phat xet du'ng sai..dau the gian hon*` vu vo* the...:) --em cung doc entry va cai note chi noi' luon..hoi do' nghi ngo la chi. kha'c,,bay gio moi biet la` chi na`y he'he'

    ReplyDelete