Tuesday, August 17, 2010

Nhớ ... Hà Nội!!!

Nói mình "yêu Hà Nội" thì không đúng, nhưng quả tình có những lúc nhớ ơi là nhớ!

Nhớ cái lần đầu tiên ra HN. Từ sáng đến trưa, trời vẫn mát mẻ bình thường, bỗng đến chiều thì bà con bảo nhau "Có gió mùa Đông Bắc đấy". Thế là tối đó lạnh cắt da ... Kỳ đó ra HN, lần đầu tiên mình "bị" xơi 1 tô phở với nguyên 1 muỗng canh "mì chính" (bột ngọt) đổ thẳng vô tô ngay trước mặt mình! Kỳ đó ra HN, lần đầu tiên mình biết món "chả cá Lã Vọng" là món cá chiên, chứ chẳng có gì là "chả" cả! Lần đầu tiên mình biết, khách sạn HN mà nhật "giặt là" quần áo cho khách thì có khi nhăn như tấm da mèo ... Lần đầu tiên, mình biết người HN mồm 5 miệng 10 ... Gom cả lố cái "đầu tiên" đó lại, mình tuyên bố xanh dờn với Sếp "Thôi, lần sau em không đi HN nữa đâu!"

Nhưng công việc yêu cầu, những năm sau đó, năm nào mình cũng phải bay ra bay vô SG-HN ít nhất 3 lần ... Có những chuyến bay ra chiều hôm trước thì trưa hôm sau đã vội vã bay về. Có những chuyến vừa bay về thứ 5 tuần trước thì sáng thứ 2 tuần sau đã lại có lệnh bay trở ra ... Riết rồi quen, quen từ vài bác tài taxi đến chị lễ tân khách sạn. Riết rồi, chị lễ tân cũng không còn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng lại có 1 "bác trai" tháp tùng theo mình vô nhận phòng rồi đi tuốt lên phòng, kiểm tra từng cái công tắc đèn, từng cái vòi nước trong phòng .... Riết rồi, chị lễ tân mà thấy tên mình đặt phòng thì cũng biết trước thế nào mình cũng sẽ thuê xe gắn máy chạy loanh quanh.

Đi công tác HN, nghĩa là sẽ phải làm việc với một số đáng kể "người HN".  Coi chừng sốc toàn tập à nghen! Họ lo đóng sàn sân khấu, mà cái tấm nylon trải sàn dơ ơi là dơ. Mình nhờ họ lau tấm trải trước rồi hẵng đóng thì họ phán "Dek phải việc ông, ông không làm."

Ra HN, tức là sẽ phải giao tiếp với người HN. Coi chừng sốc tiếp! Nhớ cái bữa ML, KC với mình đi ăn phở gà. Ông ML "bày đặt" yêu cầu thịt gà làm theo kiểu trong SG, thế là bà chủ đốp lại ngay "Ăn uống gì kỳ thế? Không bán."  

Uhm, sốc thì nhiều cái sốc, nhưng mình cũng có những kỷ niệm đáng nhớ vô cùng với HN. Nhớ cái lần mình bay ra chiều thứ 5 rồi làm việc tới thứ 6 cho xong. Sau đó thì chờ 2 "thằng bạn" chí cốt trong SG bay ra để đi chơi cuối tuần. Chiều thứ 6, 2 thằng nó ra tới là lôi mình khỏi cái khách sạn bèo nhèo và chở thẳng tới khu nhà cao cấp ở Thụy Khuê. Ông ML mượn được nhà người quen đang đi chơi xa nên kéo cả bọn tới đó ngủ 1 đêm trước khi đi Hạ Long. Buổi chiều , 3 đứa kéo nhau ra Hồ Tây hóng gió, và mua vé cho 1 vòng bay trên Hồ Tây bằng khinh khí cầu. Đêm đó, mình mình ngủ trong 1 căn nhà lạ với 2 "thằng đàn ông", mà chẳng thấy gì gọi là lo sợ hay ngại ngùng. Rồi 3 đứa lại rồng rắn đi Hạ Long. Một chuyến đi chơi vui và ấm áp chẳng thể nào quên nỗi.

Nhớ quán ốc xa tít trong Hồ Tây, nhớ quán bún ngan trên đường HBT, nhớ bánh tôm Hồ tây, nhớ quán trà cổ dễ thương mà nhóc Tấn đã nhứt định dẫn mình đến cho bằng được ... Nhớ bữa ăn bún tôm chua (của Huế) mà thằng nhóc Hưng liến thoắng tiếng Nghệ An mình nghe hoài không kịp...

Nhớ những buổi đêm chạy xe ra đường Cổ Ngư ngắm cảnh mà tối thui vì đèn đường tắt sớm.

Nhớ những bữa ăn trưa với văn phòng HN mà cả bọn rồng rắn kéo nhau đi ăn "bún chả" ở những căn quá nhỏ xíu, ngồi trên những cái ghế xúp cũng nhỏ xíu ... Quán hẹp, khách đông, ồn ào loạn xạ cả lên, mà phục vụ quán thì còn nguyên thái độ thời tem phiếu!

Nhớ kỳ tổ chức "Sức sống HN" mừng 990 năm Thăng Long ... Áp lực kinh hồn từ mọi phía, mà trời lại còn mưa như trút nước ... Nhớ hình ảnh anh Châu với Trực đứng vắt nước mưa dưới 2 trái khí cầu nhỏ. Nhớ hình ảnh các bạn trong văn phòng HN lúp xúp chạy phát áo mưa cho gần 8000 khán giả trên sân Hàng Đẫy. Nhớ tiếng trống hội Thăng Long hào hùng khai mạc đêm diễn... Nhớ hình ảnh khán đài đông nghẹt giữa trời mưa... Nhớ hình ảnh Hồng Nhung cầm dù hát giữa sân khấu, người mẫu ướt lướt thướt trong mưa lạnh mà vẫn phải diễn ... Nhớ tiếng vỗ tay không dứt khi chương trình kết thúc. Tổng Giám Đốc bắt tay chúc mừng, mà sếp thì rưng rưng nước mắt. Mấy anh chị em nhìn nhau, nghèn nghẹn ...

Nhớ những chuyến bay từ HN trở về ... luôn là cảm giác vui mừng khi được "về nhà", và luôn là đam mê được nhìn từ trên máy bay xuống để thấy SG đêm lung linh bao nhiêu là đèn hoa rực rỡ ....

Cứ mỗi chuyến đi HN là lại thấy thương SG hơn ... Vẫn chẳng thật sự "yêu" được HN ... Nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ vô cùng ...

Những ngày này, sắp tới 1000 năm Thăng Long ... tự nhiên lại ước gì mình được về thăm HN 1 lần ... Bởi HN với mình có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên...

18 comments:

  1. "Ăn uống gì kỳ thế? Không bán." <--- cái câu này thì nghe rất quen nhá. Hihi. Chỉ vậy thôi,

    còn comment á? DEk phải việc của ông, ông ko nàm !!

    ReplyDelete
  2. Sao bà gặp tòan người hung dữ đanh đá không vậy? :) Tui thì có ấn tượng khá tốt về HN vì tòan gặp người rất nice :)

    ReplyDelete
  3. Kỷ niệm của tui với Hà Nội cũng rất đẹp ... có lẽ vì mình ra đó với tư cách tham quan chứ không phải làm việc nên không đụng chạm nhiều ...Cũng may, chứ hồi trước mà quyết định làm dâu HN thì bây giờ chắc tui cũng đanh đá không kém :)

    ReplyDelete
  4. Chị cũng gặp vài người HN dữ và hiền nên huề hihi. Ăn phở chị dặn là không ăn hành lá và mì chính bị chửi ngay là: "không ăn đỡ tốn nói hoài". Uống cafe cho ly to có tí xíu cafe, hỏi thì bị chửi: "ở xứ nào đến mà không biết cafe ngoài này nó thế"... sợ lắm! Chỉ nhớ mấy con đường tối mùi hoa sữa thơm và đẹp hơn SG thôi

    ReplyDelete
  5. Thú thật là em chưa từng một lần ra HN:). Năm nay khẳng định như đinh đóng cột là chắc chắn sẽ ra HN vào mùa thu rồi sẵn dịp đi Sapa luôn nhưng cuối cùng chưa thu xếp được nên chắc lại đành lỡ hẹn. Dù chưa đi HN nhưng qua lời kể của nhiều người thì em thấy họ chê nhiều hơn khen, hiiiii. Biết thế nhưng vẫn ao ước được đi HN, biết đâu lại có nhiều điều đáng nhớ như chị, nhỉ:).

    ReplyDelete
  6. Em ra Hn hoài vì có em gái em lấy chồng ở đó,em ko nhớ gì ở Hn mà chỉ nhớ đậu hũ chiên chắm mắm tôm thôi.Còn con người em lại không thích,em thấy đanh đá quá.Em thích người miền Nam hơn.Chị đi nhiều,cảm nhận nhiều nên nhớ về Hn với nhiều kỷ niệm không quên chị nhỉ.

    ReplyDelete
  7. e hem....tranh thu nguoi Ha Loi dang di vang thi noi xau pho hon...doi em ve em cho biet tay...cho biet nguoi Ha Loi hien co nao :P

    ReplyDelete
  8. Em chưa được ra HN và đang rất thèm HN, nhưng người HN thì em hổng thích :D.

    ReplyDelete
  9. Ra cái bác này cũng Hà Lội hử??? :DDD

    ReplyDelete
  10. Tại vì tui ra làm việc nên nhiều khi phải tiếp xúc với thợ thuyền, nhân công lao động tay chân đó bà. Khi gặp người công sở nọ kia thì cũng Ok. Nhưng họ nice với mình thì mình biết vậy thôi, chứ cũng khó nói lắm bà! Mấy cô bạn đồng nghiệp trong văn phòng công ty tui chẳng hạn. Họ nói chuyện với tui thì ngọt hơn mía lùi. Vậy mà ra chợ lựa trái cây, vừa nghe người bán nói giá là họ quăng cái phạch xuống, giọng cao ngất trời "Điêu vừa thôi, bằng này mà giá bằng đấy à. Điêu thế không ai mua nhá." Rồi quay qua tui, giọng lại ngọt như mía "Mình đi chị ạ, hàng khác rẻ hơn." :DDD
    Cũng có nhiều người rất nice

    ReplyDelete
  11. Ừ đúng rồi, tui ra làm việc mà, phải tiếp xúc với đủ mọi kiểu người. Ngay cả đi ăn cũng thích đi gánh đi hàng rong hơn là vô nhà hàng nên người bán cũng đanh đá nốt! :)

    ReplyDelete
  12. Đúng rồi chị ha. HN ít ra cũng còn nhiều cây xanh hơn SG nên có nhiều con đường đẹp hơn SG. Em thích dạo HN ban đêm, nhưng họ lại ngủ sớm hơn SG nên đi khuya cũng sợ.

    ReplyDelete
  13. Cứ ao ước đi em. Đằng nào thì đó cũng là 1 miền đất nước của mình. Đi thăm cho biết, không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc mà ha! :)))

    ReplyDelete
  14. Ừ, có lẽ khi đến với từng nơi, chị đều có công việc phải làm, nên có nhiều cơ hội cảm nhận theo cách riêng của mình, không phải theo tour du lịch, theo lời của HDV nên chị thấy cách mình thích hay không thích từng vùng cũng không giống lắm với số đông đó em.

    ReplyDelete
  15. Thôi chết! Đã canh lúc "Nó" đi chơi xa mới dám post cái bài này mà "Nó" cũng bắt gặp được! Phen này chết tui rồi! :(((

    ReplyDelete
  16. Người HN chị biết thì cũng có nhiều người dễ thương lắm em. Có lẽ người tốt và người xấu thì không phân biệt vùng miền! :)))

    ReplyDelete
  17. Ra HN em sợ nhất là đi taxi, chém đứt gọn cổ luôn.

    ReplyDelete
  18. Bởi vậy chị ít đi taxi lắm. Nếu xe công ty không rảnh thì chị toàn thuê xe gắn máy tự chạy không hà :)

    ReplyDelete