Friday, November 20, 2009

Đi Mỹ định cư - có thật sự đổi đời?

** Có vài người bà con của tui đang chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ. Bản thân tui cũng đang làm hồ sơ bảo lãnh anh chị tui… Mới đây, bạn zZ cũng hỏi bâng quơ là đi Mỹ cần chuẩn bị gì để bạn sửa soạn đón vợ con… Nghĩ tới nghĩ lui, tui mạn phép viết loạt bài này. Xin nói trước là tui chỉ dựa trên quan sát, nhận xét và kinh nghiệm của riêng tui thôi. Thế nào cũng có nhiều sơ sót. Ai thấy có gì hổng phải, vui lòng chỉ giáo dùm (chớ đừng chửi tui, tội nghiệp)… Xin lỗi, và cám ơn trước hen!

Nói tới "đổi đời", người ta hay nghĩ tới ý nghĩa tích cực, rằng cuộc đời đã được thay đổi theo hướng tốt hơn, sáng sủa hơn. Và cũng thật tự nhiên, rất nhiều người cũng mặc nhiên gắn từ “đổi đời” này với việc “đi Mỹ định cư”. Thật vậy không? Khách quan mà nói, thì chắc chắn, không nhiều thì ít, cuộc sống người nào từ Việt Nam qua Mỹ định cư cũng thay đổi. (Mà hình như nhiều chứ không thể ít). Chỉ có điều, sự thay đổi đó là tốt đẹp hơn, sáng sủa ra, hay cơ cực đi, tăm tối lại … thì cũng tùy từng người, từng gia đình, từng hoàn cảnh. Và chỉ có bản thân người trong cuộc mới thật sự hiểu đời mình đã thay đổi ra sao mà thôi.

Thập niên 80-90, người đi Mỹ đa phần là vượt biên, rồi ODP, rồi HO (còn được gọi là thuyền nhân, là người tị nạn chính trị). Với những người đã phải “tháo chạy” chế độ Cộng sản ở VN thì đương nhiên, cuộc sống mới ở đất Hoa Kỳ (hoặc 1 nước thứ ba khác) gần như là chọn lựa duy nhất, tốt đẹp nhất. Họ được thoát khỏi “gông xiềng” vô hình của chế độ, được hít thở bầu không khí tự do, được sống trong đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ của con người. Dầu rằng ai trong số họ cũng đều đã từng phải trải qua những tháng ngày đầu tiên vô cùng nhọc nhằn, gian khó để sống nơi xứ lạ quê người, nhưng hầu như tất cả những người VN di dân thời kỳ đó đều đã đạt được American dream của mình.

Khi những thuyền nhân, những người tị nạn chính trị đó đã ổn định cuộc sống trên xứ người, họ lại lần hồi bảo lãnh thân nhân ở VN sang đoàn tụ gia đình. Nhiều người quay về VN cưới vợ, lấy chồng, rồi cũng đón vợ, chồng, con cái qua theo. Phải công nhận, nhiều gia đình đoàn tụ vui vẻ, hạnh phúc. Cuộc sống thật sự sang trang theo đúng ý nghĩa tốt đẹp của nó. Nhưng với nhiều gia đình thì xung đột, bi kịch cũng từ chuyện “đoàn tụ” này mà ra…Người viết bài này không dám nói là tất cả… nhưng quả tình là có những câu chuyện cười ra nước mắt…


·         Gia đình tan nát


Hồi anh chị 7 còn ở VN thì anh là họa viên kiến trúc, chị ở nhà nội trợ nuôi con. Họ có 2 đứa con (1 trai 1 gái) xinh xắn, ngoan ngoãn. Anh chị ở sát vách nhà với mẹ ruột của anh. Đại gia đình anh sống quây quần gần nhau, đầm ấm, thuận hòa. Chị cũng được gia đình chồng quý mến. Ba mẹ ruột chị bảo lãnh vợ chồng anh chị qua Mỹ. Qua tới nơi, anh quyết tâm đi học để theo nghề họa viên kiến trúc. Chị thì bắt tay vô nghề nail. Chị muốn anh cũng lo làm nail cho lẹ, và có nhiều tiền như chị… Anh vẫn kiên quyết học. Vợ chồng mâu thuẫn. Ỷ có tiền, chị lên giọng với chồng. Chị dạy con gọi 911 khi ba nó rầy la lớn tiếng. Chị cặp bồ ngay trước mặt con. Thằng con trai của anh chị mới vô tới lớp 10 đã trốn học liên miên. Anh bị ra tòa mấy lần về tội con bỏ học… Cuối cùng, họ ly dị… Thằng con trai về VN cưới vợ, có con ở tuổi 20, giờ đang lo đi làm để bảo lãnh vợ con. Đứa con gái ở với mẹ, mà cứ trốn về kiếm ba. Giấc mơ Mỹ đâu chưa thấy, chỉ thấy gia đình họ nát tan.


·        Anh em sứt mẻ


Người anh vượt biên qua Mỹ từ đầu thập niên 80. Ở VN, người em rể là thợ sửa đồng hồ lành nghề, làm ăn rất khấm khá ở CD, cô em gái thì chỉ việc ở nhà lo cơm nước cho chồng và 3 đứa con trai. Vợ chồng người em gái thì thuộc diện HO, có anh bảo trợ, nên khi qua Mỹ là về cùng tiểu bang với anh. Mới qua, họ ở chung nhà. Không biết vì người chị dâu không thích có người lạ trong nhà hay vì lý do gì, mà được 2 tháng là anh đuổi em đi. Một buổi chiều mùa đông lạnh cắt da, vợ chồng người em đi làm về đã thấy anh để sẵn vali của mình ngay trước cửa. Anh chở gia đình em tới 1 cái apartment đã mướn sẵn, rồi để cả nhà ở lại đó, quay đi. Vợ chồng con cái họ phải tự xoay sở cho qua mùa đông đầu tiên nơi xứ người (trong khi cả nhà đều hổng rành tiếng Mỹ)… Gần chục năm rồi, cuộc sống giờ cũng ổn định rồi, mà người em gái vẫn còn hận ông anh ngút trời!


·         Cha con oán trách:


Anh vượt biên đi Mỹ từ hồi chưa 20 tuổi. Một thân 1 mình bươn chải xứ người. Rồi anh bảo lãnh cha mình qua. Lúc đó ông cũng chưa phải già cả gì. Chừng đầu 50 thì phải. Ở Mỹ này thì tuổi đó còn dư sức đi làm. Nhưng ông không thích làm. Ông nói không muốn đi làm công cho ai. Thì thôi, anh cũng có thể nuôi được cha mình. Nhưng ông muốn anh phải lo đưa ông đi đây đó chơi cho vui tuổi già, phải sắm sửa nọ kia cho ông lấy le vv… Anh chỉ là 1 dược tá trong bệnh viện, anh còn phải đi làm, phải nuôi sống bản thân, và nuôi ông nữa chứ! Anh không chìu ông nổi! Ông giận hờn, và cuối cùng là đùng đùng bỏ về VN sống …


·         Tương lai mờ mịt:


Ở SG, chị làm việc trong 1 công ty nước ngoài. Chẳng phải quý tộc gì, nhưng lương tháng cũng tính bằng USD, mua sắm cũng có thể chọn hàng cao cấp, giải trí cũng tha hồ tùy thích. Rồi chị lấy chồng Việt kiều. Chồng chị hứa qua Mỹ sẽ cho chị đi học rồi tìm việc làm thích hợp. Qua tới nơi, chưa kịp học gì thì chị cấn thai. Sinh con ra, ở nhà giữ con, rồi giữ cả cháu chồng. Anh cũng lớn tuổi rồi, phải lật đật sanh luôn 2 đứa… Thế là học cũng không, mà đi làm cũng chẳng… Tới giờ, chị vẫn loay hoay ở nhà nuôi con, giữ cháu. Ừ, gì thì cũng có chồng lo, sướng chớ! Nhưng, nói dại, lỡ anh có mệnh hệ gì, chị và 2 nhóc sống làm sao? Chừng đó mới loay hoay lo kiếm việc làm, chẳng phải mờ mịt lắm sao?

Kể những mẩu chuyện trên ra đây, người viết bài này chẳng có ý phê phán hay phiền trách gì bất cứ ai trong từng chuyện. Cũng chẳng có ý định lấy đó làm mẫu số chung cho tất cả những trường hợp đoàn tụ gia đình của người VN trên khắp nước Mỹ. Bởi mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Và chuyện gì thì cũng có nguyên nhân sâu xa của nó, mà người ngoài không tài nào hiểu cho được tới chân tơ kẽ tóc. Có chăng, chỉ mạn phép nhận xét chung chung, rằng chuyện xảy ra như vậy, có lẽ phần nhiều là vì những gia đình đó, những người đó, trước khi đặt chân lên đất Mỹ, đã chưa thật sự chuẩn bị đầy đủ “hành trang” để hòa nhập vô cuộc sống mới, ở một nơi hoàn toàn mới.

Nói “hành trang” thì nghe to tát, chứ thật ra, theo thiển ý của riêng người viết bài này, thì cái cần chuẩn bị, tuy rất quan trọng, nhưng cũng chẳng phải là ngoài khả năng ai cả! Đã quyết định xây cuộc sống mới trên xứ người thì ít nhất cũng cần xác định mình sẽ làm gì để sống, và cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần đương đầu với bất kỳ thứ khó khăn gì có thể xảy ra…

Tiếc là không phải ai cũng chuẩn bị được 2 món cơ bản đó cho hành trang của mình… Để rồi cuộc sống mới nơi xứ người lại hóa ra bi kịch …Bởi vậy, ai có ý định sẽ qua Mỹ định cư thì cần lắm một sự chuẩn bị chu đáo, mới mong “giấc mơ Mỹ” có cơ hội trở thành sự thật…


Bài 1: Đi Mỹ định cư - Có thật sự đổi đời?

Bài 2: Đi Mỹ định cư - Nghề gì sống được?

Bài 3: Đi Mỹ định cư - Học gì, chuẩn bị gì trước khi đi?

Bài 4: Đi Mỹ định cư - Chuẩn bị tinh thần, tại sao và như thế nào?

Bài 5: Đi Mỹ định cư - Bo nus track - vài kinh nghiệm bản thân

66 comments:

  1. Sao tui thấy tui giống câu chuyện cuối cùng, tương lai mờ mịt, quá! hahaha... Chuyện đầu tiên hao hao chuyện bạn AX tui, hai vc qua Mỹ rồi vợ làm nails, chồng vừa làm hãng vừa đi học, ít bữa vợ làm nhiều tiền hơn chồng, lại tiếp xúc với những người không hiểu biết, thế là về nhà chì chiết chồng các kiểu, bây giờ bye vye chồng luôn rồi :( Còn thêm chuyện tui hay thấy là các cô gái lấy chồng Việt Kiều mà vỡ lẽ ra là chồng không giàu như mấy cổ mơ, không được shopping tiêu xài thoải mái này nọ thì cũng dằn vặt chồng dữ lắm. Thiên hạ nhân tình thế thái đủ kiểu :)

    ReplyDelete
  2. mạn phép cho được lên tiếng ở bài viết này nhé bạn... Bài bạn viết rất hay và đầy đủ, phản ảnh được mặt trái lẫn phải của một sự "sang trang" mà nhiều người có thể đã, đang, và sẽ tiếp nhận...
    Cũng là người đã từng có cái "sang trang" này, xin chia sẻ như vầy: american dream - đừng hoàn toàn nghĩ rằng dream thì phải đẹp... có nhiều lúc ta dream nhưng mà thấy... ma... Hành trang nên chuẩn bị là khả năng thích nghi với những thay đổi tại môi trường mới sao cho dễ dàng, cái hay nên học, cái dở nên lờ đi... Môi trường nào cũng vậy mà...
    Cơ hội đi Mỹ thường là đoàn tụ gia đình... Gđ còn thương yêu nhau thì còn nhiệt tâm vượt qua những giấc mơ dzữ để có được những giác mơ hiền... Đừng vì thất vọng, hay cũng đừng vì quá chói lòa trước hào quang của môi trường mới rồi giấc mơ chính là "đoàn tụ" tan thành mây khói...
    Tình yêu thương trong gia đình, sự nương dựa giữa vợ chồng và con cái, sự mật thiết giữa anh chị em với nhau, có thể thay đổi được bất cứ hoàn cảnh nào... huống chi chỉ là tiến tới một... American dream...
    Cám ơn bạn đã cho tôi ghé thăm và lên tiếng...

    ReplyDelete
  3. Đọc bài của Bạn M.Anh thì thấy nhớ câu blast mình đăng cách đây 2 tháng:

    Đến Mỹ (và các nước khác nữa) là 1 sự đổi đời.

    Đời trước (75): Xưa đeo lưới đi ghe giờ đeo vàng đi mẹc (mercedes). Xưa đeo lon đi mẹc giờ đi bộ mót lon. Xưa làm thợ, làm công giờ làm chủ tiệm (2-3 người max).

    Mới: Đại gia sang thành con nghiện. Tiểu gia thì thành Đại nợ ! [ nói chung chung là vậy, ai may mắn thì xem như ngoại lệ ]

    ReplyDelete
  4. @Ái: Bà mà mờ mịt gì! Mơi mốt ra trường, Nurse 4 năm, tha hồ hốt bạc bà ui! hehe. Ừa, mà bà nói đúng đó, còn nhiều trường hợp lắm, tui kể hổng hết đâu. :)

    ReplyDelete
  5. Hahaha... Nay tuy ngày đeo vàng đi mẹc nhưng tối về ăn mì gói nữa chứ!

    ReplyDelete
  6. Không biết có lết nổi không bà ơi, đít mòn hết rồi :D

    ReplyDelete
  7. vậy cũng còn hơn mình: tối ăn mì gói mà ngày chỉ có credit card để đeo ( đeo dính ) !! :D

    ReplyDelete
  8. ghé Macys mua loại jean super thick đêeeeee

    ReplyDelete
  9. @bonbonvame: cám ơn bạn đã ghé nhà chơi và đóng góp ý kiến. Bạn nói đúng đó, khả năng thích nghi với môi trường mới là rất quan trọng. Mà thích nghi thì nên theo kiểu cái hay thì học, cái dở thì tránh mới được à nghen! Chứ có người cái hay hổng học đâu, học toàn cái dở mới chết người á! hihi
    @zZ: Ừ, thì cái chữ "đổi đời" là tui lấy cảm hứng từ cái blast của bác đó chứ! hehe. Mà cái vụ mì gói thì bác làm gì nói quá thế? (nói vậy mẹ Nấm nghe, mẹ Nấm đau nòng đấy nhá!)
    @Ái: Ai nói lết không nổi còn tin, chứ bà thì bảo đảm nổi mà! (Còn cái vụ mòn đít thì phải thấy mới tin!) hahaha

    ReplyDelete
  10. bai nay co y nghia lam chi oi! phan anh dung tinh trang thuc te!

    ReplyDelete
  11. Thực ra vì ai xây mộng lớn quá thì mới bị vỡ, chứ còn cứ nghĩ đi Mỹ chỉ là 1 cuộc moving bình thường, ở đâu cũng phải có làm thì mới có ăn, thì sẽ tránh được bi kịch.

    ReplyDelete
  12. @mimi3983: Thanks em
    @avalene510: Cám ơn em. Chị nghĩ chị còn thiếu nhiều lắm, chưa đủ đâu
    @Ái: ừ, thì vậy. Ngặt cái là hổng mấy ai coi chuyện đi Mỹ chỉ là 1 cuộc moving đâu, hen!

    ReplyDelete
  13. Truong hop cuoi hoi giong em, neu lo noi xui Cuong ba roi co chuyen gi chac em cung ko biet duong dau ma lan. Bai viet hay lam chi, cho 5 sao luon :)

    ReplyDelete
  14. Không sao đâu Vi. Vài năm con lớn rồi đi học thì mình đi làm. Giờ Nấm còn nhỏ là lúc tốt nhất để Vi đi học đó.

    ReplyDelete
  15. @Vi: Không giống đâu em. Em đang đi học, nghĩa là cũng đang dọn sẵn đường mai mốt đi làm mà. Trường hợp cuối mà chị nhắc tới là những người hổng đi làm, mà cũng hổng học hành gì luôn, chỉ thuần túy ở nhà nội trợ thôi kìa. Cái đó mới là nguy hiểm em ơi!

    ReplyDelete
  16. Em ko fai la nguoi ham hoc chi oi. Let det ko biet co nen com chao gi khong hichic

    ReplyDelete
  17. Từ lúc các bạn biết zZ. cũng có hỏi nhiều tại sao? tại sao? v.v
    Câu trả lời là hoàn cảnh gia đình z.Z (ko dám gọi là gd Nấm sợ đụng với Nấm nhí - hihi) là muốn tránh câu chuyện cuối cùng trong entry này.

    Thế nhưng vẫn phân vân và dao động hoài thôi.

    ReplyDelete
  18. còn tui, hổng có chiện nào giống chiện tui hít nhưng giơ tay cho xía chút nghen. Cứ dán cái khẩu hiệu trước trán - nhập gia tùy tục. Gia nào cũng dị thôi, gia Dziệt thì có cái khổ kiểu Dziệt, gia Mẽo có cái khổ kiểu Mẽo. Nói túm lợi, làm kiếp người hổng ai tránh đc hít nên cho xuôi theo ý trời đi há...

    ReplyDelete
  19. hic em cung roi trong tinh huong cuoi cung.Em cung duoc cai bang roi nhung bay gio van chua di lam hic, nhieu luc cứ lo suot, sanh xong em se co gang tim viec chu ko se bi ngu muoi va lo nhu giong tinh huong cuoi chac tieu doi Gà Pầu hehe

    ReplyDelete
  20. bài viết này ý nghiã và buồn wá, ngày đó em luôn ước mơ 1 ngày mình sẽ wa mỹ đổi đòi lo cho ba me đc xung túc, nhưng ngờ đâu sự đồi đó là đổi đời trong đau khổ và nước mắt.....phải nói 2 điều hành trang đó sao em chưa bao giờ nghỉ đến....nên đau wá phải ko chi.....

    ReplyDelete
  21. Đúng rồi MA ơi, còn thiếu nhiều lắm, nhưng MA đã nêu ra được đầy đủ trường hợp hiện trạng gia đình rồi. Thảo cũng thuộc dạng chót (khác một chổ là Thảo đi diện ODP mẹ bão lãnh), mờ mịt nè... đang kiếm đường thóat mà chưa ra đây...

    ReplyDelete
  22. Bài này chị viết hay quá,đúng là có nhiều chuyện như vậy lắm.Em ở câu chuyện cuối ,giờ em đang cố học.Không học được 4 năm thì 2 năm.Cũng cố gắng thôi,chứ ko biết nổi ko.
    Em thấy nhiều người hay so sánh Mỹ và Vn này nọ,nhưng em hay nghĩ đơn giản lắm,đúng là có khác nhiều thứ.Nhưng cứ quăng đi mà hội nhập chị há.

    ReplyDelete
  23. em biết khá nhiều người cứ nghĩ ra chỉ cần được qua Mỹ là được sung sướng giàu có. Đâu dễ vậy! Ở đâu cũng phải có làm thì mới có ăn thôi...

    ReplyDelete
  24. bai viet cua MA hay, dung la o dau cung phai lam moi co mieng an..nhung nhieu nguoi VN cu nghi sang My tu dung tien tren troi rung xuong chu khong phai lam lung.. hehe..cai nay dung la dream thiet.. nhung phai nhin nhan rang neu o My ma minh co gang thi viec gi cung lam duoc (dung mong mo cao wa' de bi vo mong)...MA a, MA them truong hop cua minh vo co duoc khong? qua My nay doi doi minh thiet vi neu khong wa duoc day chac gio minh died roi..dieu kien y te ben nay hon rat nhieu so voi VN

    ReplyDelete
  25. Chao chi,

    Em dao nay lau lau lai ghe blog chi de doc ke. Doc ma chua chao hoi hay xin phep, chac chi khong trach em dau hen? :-)

    Bai chi viet thinh thoang e cung nghe va doc ve nhung cau chuyen nhu vay. Thuc ra vua thay dau long ma lai cung thay tuc cuoi. Cuoi cho cai nhan tinh the thai, cai xa hoi khac nghiet, nguoi o muon di, nguoi di roi khong dam quay lai,...

    Em khong o My nhung co le nhung ngay thang toi o vung dat thap nay e cung se la cai ma nguoi ta goi la "Viet Kieu". Nhieu nguoi noi khong dau bang Vietnam. Nhieu nguoi thich luu song nuoc ngoai. Em thay o dau cung duoc, mien minh biet tu trong, tay lam ham nhai thi an moi khong thay dau ra)ng, mo?i mieng. Phai khong chi?

    ReplyDelete
  26. Em may mắn có điều kiện vừa được ở nhà chăm sóc con nhỏ, vừa tranh thủ học, là sướng hơn nhiều người rồi. Ráng đi em. Chị tin là em sẽ làm được mà! Vì Nấm nùn, em nghen!

    ReplyDelete
  27. Gia đình zZ đã có ý suy tính, đã phân vân, cân nhắc cẩn thận như vậy thì tui nghĩ zZ cũng sẽ tìm ra được con đường tốt nhất cho cả nhà, phải không?

    ReplyDelete
  28. Loạt bài này em không dám có ý đồ "đụng chạm" tới quý vị VK "đời đầu" nên hổng có chiện nào giống chị đâu! hehehe

    ReplyDelete
  29. Giờ em lo dưỡng thai cho tốt, rồi sinh bé khỏe mạnh đi nè. Sinh con rồi, chăm con 1 thời gian cho con cứng cáp rồi lo đi làm cũng được mà em! Em còn trẻ, đường còn dài hen!

    ReplyDelete
  30. Ừ, tiếc là em đã không nghĩ tới 2 điều cơ bản đó trước khi đi Mỹ... (Cảm ơn em đã thật lòng chia sẻ nhe)

    ReplyDelete
  31. Thảo đã có đi làm mà! Chẳng qua lúc này kinh tế khó khăn, thất nghiệp là tình trạng chung thôi mà.. Ráng chút nữa nghen Thảo. Chúc Thảo mau tìm ra đường thoát để 4 mẹ con luôn đầm ấm, hạnh phúc bên nhau nghen!

    ReplyDelete
  32. Em đang học mà, sao nằm trong câu chuyện cuối được? :)
    ừ, chị cũng không thích so sánh Mỹ với VN...

    ReplyDelete
  33. Ừa, mà lại có rất nhiều người như vậy, nên mới có chuyện, em ha!

    ReplyDelete
  34. Phải đó P. Điều kiện y tế bên đây thì đúng là tốt hơn nhiều rồi. Nhie2u người giờ ở VN cũng khá giả mà vẫn muốn đi Mỹ, là để ..."tị nạn" y tế" với "tị nạn giáo dục" đó! :)

    ReplyDelete
  35. Chào em. Chị "thấy" em trong nhà chị hoài :) Vui chứ có gì đâu mà trách hả em? Em có rảnh thì cứ ghé chơi hen. Chị lúc nào cũng hoan nghênh hết :)

    ReplyDelete
  36. me em noi o dau cung lam ma an nen gio em dang kiem them job o cho lam, em moi di hoc nam dau nen khong biet sau nay the nao, em cung chua biet minh hoc nganh gi nua.

    ReplyDelete
  37. em doc bai nay may lan, chi viet hay va dung qua

    ReplyDelete
  38. Em ơi, đừng nói vậy. Ai cũng có con đường riêng, khó khăn riêng. Không động viên được họ thì thôi, đừng bàn ra, em ha.

    ReplyDelete
  39. Bởi vậy, em ai mê chứ em hổng mê đi Mỹ, vì hoàn cảnh, vì những người mình thương yêu, vì tương lai con cái phải đi không nói làm gì, nhưng cũng phải suy nghĩ tính toán và chuẩn bị kỹ càng chứ còn đi vì ước mộng, vì nước Mỹ là thiên đường thì đối với em VN là thiên đường rồi :).

    ReplyDelete
  40. ỪA , hà còn thèm duọc về lại VN nữa đó , ở bên đây tối ngày chỉ biết đi làm rồi lo cho con , cứ thui thủi 1 mình ...đôi khi muốn chết quách cho rồi ...

    ReplyDelete
  41. Ừ, không đâu bằng quê hương mình hết em ơi. Chỉ hơi kẹt cái là ở quê hương đó, con cái mình học hành khổ quá! hichic

    ReplyDelete
  42. Chết quách rồi, ai lo cho con, Hà ui? hhii. Lâu lâu buồn, nhớ nhà thì than thở chút vậy thôi hen. Rồi lại toe toét cười, tiếp tục chiến đấu, hen bạn mình!

    ReplyDelete
  43. Chủ đề của chị nóng sốt ghê:)
    Ngày xưa, lớp nhỏ tụi em mà nghe lời người lớn máy móc thì chắc em cũng đi Mỹ rồi,hehe

    ReplyDelete
  44. @Võ Hà: Nếu em đi Mỹ, biết đâu giờ chị em mình gặp nhau bên này thì sao hen! hihi :) (mấy nay không thấy em, chị tưởng Multi bị chặn hết bên đó rồi chứ. Em khỏe không?)

    ReplyDelete
  45. Mấy nay em đi liên miên chị ạ, chẳng ngồi chỗ nào nóng mông lâu để quởn quởn mà vào 8 được cả:D. Thật ra Multi thì cũng có bị chặn, cả Facebook nữa, nhưng em mới học được chiêu phi thân, vượt tường rồi:D

    ReplyDelete
  46. Tui không biết nói sao :) Hạnh phúc hay không là do mình nghĩ. Có đổi đời hay không là do mình đổi chứ ai mà đổi dùm cho mình? Nhưng mà ở Mỹ hơn 8 năm, tui không thể phủ nhận được đây là land of oppotunities. Quan trọng là có chịu khó để nắm lấy cơ hội và thực hiện nó hay không. Còn hơn là ở những nơi hầu hết cơ hội đều bị dập tắt, họ còn không hình dung được cơ hội là gì, làm sao mà tranh luận? :)

    ReplyDelete
  47. Bài viết thật sự hay! Chỉ biết nói thế thôi. Mọi người bàn đủ hết rồi, tui vào trể nên ngồi dựa cột nghe mọi người bàn tán nhá :-)

    ReplyDelete
  48. Chính xác 100% luôn Ái ơi. Đất này là đất của cơ hội. Vấn đề là có nhận ra cơ hội của mình khi nó đến, hoặc có biết tự tìm cơ hội cho mình không thôi ... hen!

    ReplyDelete
  49. Hôm nay bạn DK đã lấy lại tinh thần đi dạo nhà hàng xóm rồi. Welcome back! :)

    ReplyDelete
  50. hihi....chị dạo nìh "lai láng" nhỉ?

    ReplyDelete
  51. Em nghĩ giống như chị Ái nói, Đi Mỹ có thực sự đổi đời hay ko còn do mình nữa chứ ko dưng mà có được sự sung sướng dễ dàng. Nhưng rõ ràng ở 1 đất nước văn minh, độc lập và dân chủ thì cái được sẽ nhiều hơn cái mất chị nhỉ

    ReplyDelete
  52. @Cò: dài có bi nhiêu đây mà "lai láng" gì em? :))
    @ Moon: Ờ, mà nếu mình trang bị đủ "vũ khí, đạn dược" để hội nhập vô cái đất nước văn minh, độc lập và dân chủ này thì có khi mình cũng khỏi mất gì hết luôn em hen! :)

    ReplyDelete
  53. sao phần "tương lai mờ mịt" giống chuyện một người tui biết thế. Qua đây 2 năm vẫn quẩn quanh trong apartment 1 phòng cũ cả ngày ôm con, nấu hai bữa ăn trong khi chồng đi làm min wage mà còn thất nghiệp lên xuống. Vậy mà việc gì nàng cũng chê, không muốn đi làm kiểu bấm thẻ essembly hoặc cầm chân Mỹ đen đâu á.

    ReplyDelete
  54. Vụ này "phổ biến" ở nhiều người phụ nữ theo chồng qua đây lắm chị Cua ơi ...

    ReplyDelete
  55. doc bai` chi, 2 3 ki`...thay ki nao` cung noi hay va dung'...moi nguoi moi hoan` canh, moi so phan...neu ai co' y tri', giac mo' se thanh su that.....lam` nail, hay hoc chu~..cung deu la` nghe luong thien...nhung neu nhin tuong lai xa hon 1 chut...thi` neu co dk thi` nen di hoc chu~...de sau nay`, con` biet duong` bay` con cai' hoc bai`,hoc chu~( chu' khong le' con cai minh` hoi': "ME OI BAY` CON BAI` TOAN NAY` , VA` MINH NOI' : MAY` DI HOI BO MAY` DI SAO?..ME KO BIET.." vay thi mat mat qua'...heheh hoc cung de con cai minh hanh dien ve minh ( du` me qua my muo^.n, nhung voi me tat ca deu khong muon.) em nghi vay a'....

    ReplyDelete
  56. thank chi vi bai viet hay qua ... cho em doc ke blog chi nghen :)

    ReplyDelete
  57. sao mình thấy tương lai của mình cũng tít mít thế này

    ReplyDelete
  58. Quá nhiều hoàn cảnh phải thế không bạn?người đi cũng chẳng được vui mà người ở lại cũng cảm thấy buồn vì chưa được đi,mà đi rồi thì lại có người vì buồn nhớ quê lại muốn về"ai chưa đi mưa thì chưa biết lạnh"hoặc "Đứng núi này trông núi nọ"hoặc "thảm cỏ phía trước bao giờ nhìn cũng xanh mướt hơn ngay dưới chân mình" câu nói dân gian này nghe có vẻ thích hợp.Rất cảm ơn bạn sự chia sẻ này.

    ReplyDelete
  59. bà Ái hơi bị bi quan, tui thấy tui giống trường hợp cuối cùng đó...hix

    ReplyDelete
  60. Đúng vậy đó bà, tùy theo hoàn cảnh và quan niệm của mỗi người về cuộc sống ở Mỹ thôi

    ReplyDelete